“Quảng trường nằm trên Chủ Đảo chính là nơi diễn ra các cuộc thương nghị, ở Bồng Lai Tiên Đảo chúng ta mỗi lần tập hợp đều là quy mô toàn đảo, tất cả đệ tử đều có tư cách tham dự!” Đạm Đài Uyển vừa dẫn đường vừa cười nói.
Lạc Nam gật đầu, thông thường ở các cuộc nghị sự của những thế lực, chỉ có lực lượng cao tầng được phép tham dự, đệ tử được thông báo lại sau đó.
Nhưng ở Bồng Lai Tiên Đảo lại có cả đệ tử tham dự, điều này cho thấy các nàng đều được sự tôn trọng nhất định đến từ ba vị đảo chủ, rất đáng quý.
Mặc dù một phần nguyên nhân là vì số lượng đệ tử Bồng Lai Tiên Đảo không nhiều, nhưng không thể phủ nhận bầu không khí thân thiết như người một nhà ở Bồng Lai Tiên Đảo.
Khoảng cách giữa ba đảo không xa, lướt qua hàng loạt cảnh đẹp thiên nhiên, Lạc Nam cùng tam nữ rốt cuộc đặt chân lên Chủ Đảo.
“Các vị muội muội tốt, sắp được chứng kiến phong thái của Đại Đảo Chủ, có thấy lo lắng hay không?”
Một tiếng cười trong trẻo truyền đến, chỉ thấy Hoàng Y Thiền mang theo một nhóm nữ đệ tử mỉm cười nhìn xem đám người.
Lạc Nam khóe miệng giật giật, liếc mắt nhìn sang Đạm Đài Uyển, thầm nghĩ các ngươi không hổ danh Bồng Lai Ngũ Tiên a, ngay cả câu hỏi cũng giống nhau như vậy.
“Đại Đảo Chủ ra ngoài lần này nghe nói là gặp người của Thiên Địa Hội, không biết xảy ra đại sự gì?” Vân Tu Hoa tay ngọc vuốt lấy tóc dài, mang theo làn hương thơm tươi mát tiến đến.
“Thiên Địa Hội?!” Ánh mắt Lạc Nam lập tức co rụt lại, đây là danh từ hắn muốn tiếp xúc nhất lúc này.
“Lại là Thiên Địa Hội? muội từ đâu biết được chuyện này?” Mộ Sắc Vy một thân cung trang màu tím, môi tô son tím, hương thơm như lan mở mở miệng hỏi thăm.
Ngay cả Kiều Tố Tố ra vẻ kiêu kỳ đang một thân một mình ở xa xa cũng có chút vểnh tai nghe, hiển nhiên đối với Thiên Địa Hội cực kỳ quan tâm.
“Là ta dụ dỗ Nhị Đảo Chủ tiết lộ!” Vân Tu Hoa che miệng cười khẽ nói.
Đám người nghe xong khóe môi giật giật, Lạc Nam càng là cảm thấy Đình Manh Manh tiểu nha đầu này thật là không đáng tin cậy.
“Được rồi, rất nhanh sẽ biết chuyện gì, mau vào trong đi!” Kiều Tố Tố ánh mắt khẽ nhếch, rất có phong phạm đại tỷ nhàn nhàn nói chuyện, sau đó phất lấy óng tay áo dẫn đầu đi trước.
Lạc Nam cùng chúng nữ liếc mắt nhìn thau, nhún vai đi theo sau nàng.
Mà một đám nữ đệ tử Bồng Lai Tiên Đảo cũng là líu ríu nghị luận, vừa cười vừa nói, mỗi người trên mặt ánh lên vẻ hiếu kỳ nồng đậm, chẳng có chút gì gọi là gò bó.
“Xem ra vị Đại Đảo Chủ này không phải người khó tính a…”
Lạc Nam lẩm bẩm một tiếng, đối với Thiên Vương cấp bậc cường giả, hắn cũng muốn chứng kiến một thoáng phong thái.
…
Đây là một Quảng Trường rộng lớn nằm giữa rừng hoa, hai bên có suối trong uốn lượn, cảnh vật như chốn tiên cảnh…
Lạc Nam thậm chí có thể nhìn thấy không ít yêu thú xinh đẹp tập trung lại nơi này, cực kỳ gần gũi với các nữ đệ tử Bồng Lai Tiên Đảo.
Bên trong thậm chí có một vài loại Dược Liệu quý hiếm đã hóa hình thành động vật, so với Nhân Sâm Triệu Năm của Tinh Linh Đảo hiện tại còn hy hữu hơn, khiến một Luyện Đan Sư như hắn ánh mắt sáng rực lên.
“Mau vào trong hàng!” Đạm Đài Uyển nhắc nhở bọn hắn một tiếng.
Lạc Nam giật mình, lúc này mới thấy toàn bộ đệ tử Bồng Lai Tiên Đảo đã sắp thành năm hàng ngay ngắn, lấy Bồng Lai Ngũ Tiên đứng đầu từng hàng.
Hắn và Ỷ Vân tam nữ nhanh chóng tiến vào hàng ngũ, đứng sau lưng Đạm Đài Uyển.
Bầu không khí từ náo nhiệt cũng lập tức trầm lắng xuống đến, toàn bộ nữ đệ tử đang chờ đợi ba vị Đảo Chủ xuất hiện.
Không để đám người đợi lâu, từ thấp thoáng phía xa…rốt cuộc xuất hiện thân ảnh của ba người đang chậm rãi tiến đến.
Không có hình thức ra mắt cầu kỳ hoa lệ, cũng chẳng có tiếng kèn trống hay âm nhạc du dương, chỉ có từng luồng hương thơm ngát và dung nhan khuynh quốc khuynh thành khiến toàn trường hít thở.
Đình Manh Manh không hổ danh là một tiểu Ma Vương, sắc mặt nhỏ nhắn xinh xắn như thiên sức đắc ý cực kỳ, môi nhỏ vểnh lên đi ở vị trí trung tâm.
Hai bên cạnh nàng, trái phải lần lượt là hai vị mỹ nhân ôn nhu nắm tay tiểu nha đầu dạo bước mà đến, bầu không khí tường hòa như một gia đình thật thụ.
Lạc Nam vô thức bỏ qua tiểu nha đầu Đình Manh Manh, ánh mắt khóa chặt thân ảnh hai vị nữ tử, bị các nàng thật sâu hấp dẫn, linh hồn có chút rung động…
Không phải vì nhất kiến chung tình, cũng chẳng phải tiếng sét ái tình…
Đơn giản vì bị khí chất và phong thái kinh diễm…
Loại cảm giác này, rất ít nữ nhân có thể gây ra cho hắn…
Các nàng vậy mà không che giấu dung mạo…
Ở phía bên tay trái Đình Manh Manh, một vị nữ tử vẫn là mang theo Trúc Kiếm, bạch y tinh khôi, tóc dài như thác, ánh mắt trong veo như nước vô tình, thanh lệ thoát tục, như tiên tử không nhiễm bụi trần, mặc dù mặc áo trắng rộng thùng thình, nhưng chỉ riêng từng đường cong như ẩn như hiện cũng khiến nam nhân mất hết hồn vía.
Ngũ quan của nàng tinh xảo mềm mại lại pha lẫn kiên cường, chân mày nhướn lên tràn ngập khí tức anh thư, đôi môi hồng nhạt không chút son đỏ nhưng lại xinh đẹp cuốn hút đến lạ thường.
Mặc dù lần trước có nhìn thấy một góc dung nhan của Độc Cô Ngạo Tuyết khi cho nàng phục dụng Đan Dược, nhưng lúc này được chứng kiến toàn bộ mỹ dung của Tuyệt Tình Kiếm Vương, Lạc Nam không nhịn được âm thầm than thở.
Độc Cô Ngạo Tuyết như một thanh kiếm chưa ra khỏi vỏ, có được khí chất độc nhất vô nhị mà bất kỳ ai cũng không thể mô phỏng, đây là điểm cuốn hút Lạc Nam.
Nhưng mà, ánh mắt của hắn không dừng lại quá lâu trên thân ảnh Độc Cô Ngạo Tuyết, lại bị một dáng người khác đi bên phải Đình Manh Manh hấp dẫn.
Nhuyễn bào kim sắc tùy ý khoác nhẹ trên thân, cổ áo trễ xuống một chút để lộ cái cổ cao quý trắng nõn và xương quai xanh tinh mỹ, cái eo thon thả yêu kiều quấn lấy một đai lưng ưu nhã, bộ ngực kiêu ngạo căng đầy vểnh cao như khiêu khích người đối diện, đôi chân dài miên man ẩn hiện da thịt trắng đến mức gần như trong suốt lấp lánh ánh sáng, khiến người khác không rời mắt được.
Nhìn lên khuôn mặt nữ tử…
Trong khoảnh khắc, thân thể Lạc Nam bần thần một chút.
Bởi vì…ánh mắt của nữ nhân này quá mức sắt sảo và uy nghiêm, bởi vì…nàng như hiện thân của họa quốc ương dân, có thể khuynh đảo ngàn vạn thế gian nam tử.
Cho Lạc Nam cảm giác như đang đối diện với Á Hy Thần kết hợp Hồ Khinh Vũ…
Tóc như ngân hà, mi như khuyết nguyệt, mũi như châu sa, môi như ngọc bích…
Vô luận nhìn ở góc độ nào đều là đẹp đến khó cưỡng, dù Lạc Nam đã có gắng soi mói vẫn không tìm thấy góc chết và khuyết điểm trên gương mặt này…
Mà ngoại trừ dung mạo của nữ tử, khí chất mới là thứ khiến Lạc Nam ấn tượng nhất…
Mị thái pha lẫn sắc sảo, bình thản thong dong pha lẫn mạnh mẽ quyết đoán, nhất cử nhất động đều mang theo phong thái của một thượng vị giả, giữa vầng trán không chút tỳ vết là một ấn ký thần bí đỏ thẳm càng gia tăng khí chất đặc biệt của nàng…
Đây là một nữ cường nhân chính hiệu…cũng là một yêu tinh mê đảo ngàn vạn nam nhân trong thiên hạ này…