“Vậy thì đa tạ các sư tỷ, bất quá trước hết chúng ta đi Vũ Pháp Các trước một chuyến đã!” Lạc Nam nhìn sang Thiên Vô Ảnh tam nữ mỉm cười nói.
“Vậy chúng ta không tiếp tục làm phiền!” Kiều Tố Tố gật đầu, thả người bay đi.
Đạm Đài Uyển chúng nữ cũng theo gót, hiển nhiên các nàng vẫn có nhiệm vụ tại thân, đâu thể lúc nào cũng tập trung tán gẫu.
“Muốn tiến vào Phách Lực Đàm muội tốt nhất nên ổn định trạng thái ở mức tốt nhất, Vương Lực của Nhị Đảo Chủ cô động không phải dễ xơi đâu!” Vân Tu Hoa trước khi đi không quên nghiêm túc căn dặn Lạc Nam nói.
“Đa tạ sư tỷ!” Lạc Nam gật đầu lĩnh hội.
“Hì hì, muốn vào Phách Lực Đàm sao? Coi chừng bạo thể nha!” Đình Manh Manh bất chợt xen vào cười nói.
“Đừng hù dọa người khác có được hay không?” Lạc Nam bất đắc dĩ nhìn nàng.
“Kẹo hết rồi!” Đình Manh Manh xòe ra bàn tay nhỏ nhắn.
“Cái gì? ăn nhanh như vậy?” Lạc Nam trợn tròn mắt, 10 viên Tiên Đan siêu to khổng lồ giải quyết nhanh như vậy?
Bất quá kinh ngạc thì kinh ngạc, hắn cũng chỉ có thể tiếp tục lấy ra một số “kẹo ngon” nhét vào tay Đình Manh Manh.
Đình Manh Manh nhanh chóng liếc ngang liếc dọc như sợ sệt thứ gì, nhanh chóng nhét một đám Dưỡng Nhan Đan còn nóng hổi vào trong áo.
Thở phào một hơi, tiểu nha đầu có chút u oán bĩu môi: “Hứ, cũng không phải một mình Manh Manh là kẻ ham ăn! Có người đoạt Tiên Đan của Manh Manh!”
“Hả? còn ai ăn nữa?” Lạc Nam tiếp tục kinh dị, ai dám cướp đồ ăn của Tiểu Ma Vương này?
“Còn không phải là…”
Đình Manh Manh chưa nói hết câu, một bàn tay trắng nõn thon dài đã xé rách hư không túm lấy cổ áo nàng, thô bạo lôi vào bên trong, sau đó không gian một lần nữa khép lại như chưa có gì xảy ra.
Tĩnh…
Bầu không khí yên tĩnh đến cực hạn…
Lạc Nam cùng tam nữ Địa Ngọc Huyền nhìn nhau, biết điều câm miệng lại…ngay cả thở mạnh một tiếng cũng không dám a.
…
Vũ Pháp Các…
Nơi cất chứa Công Pháp và Vũ Kỹ giành cho đệ tử tại Bồng Lai Tiên Đảo…
Ở trong này, thấp nhất cũng là Ngọc Cấp Hạ Phẩm, mà hàng cao cấp nhất chính là Vương Cấp Cực Phẩm…
Vì Lạc Nam và chúng nữ mới gia nhập, chỉ được chọn Vương Cấp Hạ Phẩm trở xuống…
Bất quá một quyển Vương Cấp Hạ Phẩm công pháp hay Vũ Kỹ cũng là hàng tốt, không có lý do gì không chọn…
Tiến vào Vũ Pháp Các, không ít nữ đệ tử ném đến Lạc Nam ánh mắt tò mò, hiển nhiên một trận hắn chiến với Hoàng Y Thiền thật sự khiến các nàng cảm thấy kinh diễm.
“Chào các sư tỷ!” Lạc Nam cùng tam nữ lễ độ lên tiếng.
“Các sư muội không cần khách khí, cứ tự nhiên như ở nhà, có gì thắc mắc cứ gọi chúng ta!” Một đám nữ đệ tử thân thiện mỉm cười…
Bầu không khí ở Bồng Lai Tiên Đảo quả thật rất tốt, không chỉ nói về cảnh vật trong lành…mà còn là cả cách đối xử giữa người với người…
Lạc Nam âm thầm cảm thán Âu Dương Thương Lan quản lý tốt…
Hắn đâu biết Bồng Lai Tiên Đảo sỡ dĩ được như vậy phần lớn là nhờ công của Cảm Tâm Thể đến từ Đình Manh Manh, loại thể chất có thể cảm giác được lòng người quả thật là cách thức tuyển chọn đệ tử hoàn hảo.
“Bọn thiếp đi chọn đồ tốt đây, chàng cũng xem thử đi!” Ỷ Vân hướng Lạc Nam truyền âm nói.
“Không thành vấn đề!” Lạc Nam gật đầu, hắn không có ý xen vào việc chọn lựa của các nàng, tin tưởng chúng nữ sẽ tìm ra thứ phù hợp với chính mình.
Cùng tam nữ tách ra, Lạc Nam cũng tò mò quan sát Vũ Pháp Các…
Bồng Lai Tiên Đảo không giống những thế lực khác chỉ tu luyện một điểm mạnh nhất định nào đó, trái lại truyền thừa đa dạng phong phú vô cùng, thuộc loại Thế Lực đa tu…luyện đủ loại chỉ cần có thể.
Vì thế mà ở trong Vũ Pháp Các, vô số loại công pháp và vũ kỹ khiến hắn nhìn hoa cả mắt, thậm chí có cả Hồn Kỹ, Thể Kỹ các loại, mỗi thứ đều mạnh mẽ vô cùng.
“Chẳng trách chất lượng đệ tử Bồng Lai Tiên Đảo lại cao như vậy, cũng không biết ba vị Đảo Chủ thu gôm ở đâu nhiều hàng tốt như vậy!” Lạc Nam âm thầm cảm thán một tiếng.
Bất quá đối với đa số loại, Lạc Nam chỉ là liếc mắt nhìn qua rồi thôi, bởi vì đồ tốt của hắn quá nhiều nên tầm mắt cũng cực kỳ cao.
Trong vô thức, hắn đi đến một nơi cất chứa các loại Vũ Kỹ yêu cầu kết hợp với Vũ Khí mới có thể thi triển.
Liếc qua một vòng, ánh mắt Lạc Nam lập tức khóa chặt một quyển sách xưa cổ, bên trên có một dòng chữ mang theo uy thế hỏa diệm cuồn cuộn ngập trời, thậm chí mang cho hắn cảm giác như đứng giữa biển lửa mênh mông không có lối thoát, mơ hồ có tiếng Trường Kích chấn động thiên không…
“Kích Kỹ – Hỏa Thiêu Xích Bích?”
Ánh mắt Lạc Nam sáng lên, đây là một môn Kích Kỹ…vũ kỹ chỉ có thể kết hợp với Trường Kích thì mới có thể thi triển.
Nghĩ đến Nanh Bạc của mình đã đạt đến Vương Cấp Vũ Khí sau khi sử dụng Vương Cấp Thăng Khí Phù thu được từ vòng quay danh vọng, Lạc Nam lập tức cầm lấy Hỏa Thiêu Xích Bích ra xem.
Càng xem càng hài lòng, Lạc Nam đã nhắm trúng Hỏa Thiêu Xích Bích, tuy nhiên khiến hắn có chút buồn rầu vì đây là một môn Vương Cấp Thượng Phẩm kích kỹ, mà hắn chỉ được chọn Vương Cấp Hạ Phẩm mà thôi.
Vương Cấp Thượng Phẩm, đã gần đạt mức cao nhất ở Vũ Pháp Các này rồi, chắc hẳn phải có cống hiến lớn lắm mới thu được.
“Thích thì lấy đi! Xem như Bổn Vương hoàn trả viên Hồi Tiên Đan kia của ngươi!”
Một âm thanh lạnh nhạt thoang thoảng bên tai, làn gió thơm phà vào mũi, Độc Cô Ngạo Tuyết không biết từ bao giờ đã đứng bên cạnh hắn.
“Tam Đảo Chủ?!” Lạc Nam kinh ngạc kêu lên một tiếng, sau đó lắc đầu: “Hồi Tiên Đan mà thôi, sao có thể so sánh với Vương Cấp Thượng Phẩm?”
Huống hồ nàng bị thương là vì chuyện của hắn…
“Thu lấy đi, bổn Vương không muốn nợ ân tình của người khác!” Độc Cô Ngạo Tuyết vẫn khuôn mặt lạnh tanh chẳng có chút biểu cảm nào.
Hơi trầm ngâm…
“Đệ tử nhận vậy!” Lạc Nam cũng không tiếp tục khách sáo thu lấy Hỏa Thiêu Xích Bích, sau đó nhìn vào mắt Độc Cô Ngạo Tuyết nói ra:
“Tuy nhiên đệ tử cũng không phải người có thói quen nợ ân tình!”
Nói xong, hắn cắn răng một cái…
Một thanh Kiếm như liên hoa cao quý trang nhã và một quyển Kiếm Pháp xuất hiện trong tay, đưa cho Độc Cô Ngạo Tuyết nói:
“Hai thứ này xem như cống hiến của đệ tử đổi lấy Hỏa Thiêu Xích Bích!”
Độc Cô Ngạo Tuyết ánh mắt có chút gợn sóng nhìn hai vật mà Lạc Nam vừa lấy ra.
Thanh Liên Kiếm Pháp, Vương Cấp Trung Phẩm Kiếm Pháp.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!