Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)

Quả nhiên đem Hồng Hoang Ma Văn giao cho nàng là đúng…

XOẸT XOẸT XOẸT XOẸT XOẸT…

Vũ trụ giáng xuống năm đường Đao…

Kinh thiên động địa, tầng tầng lớp lớp tinh không xung quanh băng liệt, Đao khí dữ dội bao phủ tầm mắt, uy thế gần như điên cuồng.

“Làm sao có thể mạnh như vậy?” Lạc Nam ánh mắt co rụt lại.

Khảo nghiệm này đã vượt qua công kích của một Đại Đế thông thường?

Nếu độ Đế Kiếp khó đến như vậy, chỉ sợ trong ngàn người Độ Kiếp chưa có nổi một người vượt qua, vũ trụ làm sao có nhiều Đế như hiện nay?

“Độ Đế Kiếp ngoài tinh không, do quy tắc vũ trụ khảo nghiệm khó hơn độ kiếp trong thế giới rất nhiều!” Kim Nhi giải thích nói.

Lạc Nam siết chặt nắm tay, trong lòng càng thêm khẳng định kết quả độ kiếp ngoài tinh không và độ kiếp trong thế giới có sự chênh lệch về kết quả.

Bằng không đều là độ kiếp thành Đế, vì sao phân chia dễ và khó?

Bất quá chẳng có thời gian suy nghĩ nhiều, bởi vì lúc này Độc Cô Ngạo Tuyết phải đối mặt với nguy hiểm chưa từng có.

Trái với sự nóng ruột lo lắng của Lạc Nam, sắc mặt Độc Cô Ngạo Tuyết lại tương đối bình thản.

Mắt thấy năm luồng Đao khủng bố trảm xuống, nàng dồn lực hít sâu một hơi…

Chín đường Hồng Hoang Ma Văn gia trì vào thân Trúc Kiếm…

RỐNG!

Một tiếng Kiếm ngâm kiêu căng bất tuần, ngạo thế thương sinh từ trong thân thể yêu kiều bùng nổ.

Ở phía sau lưng nàng, hư ảnh Tàn Kiếm Ma Hồn không biết từ bao giờ đã sừng sững hiện lên…

Từ hình dạng không hề cố định, nó nhanh chóng chuyển hóa, trở thành bộ dáng giống y như đúc Trúc Kiếm trong tay Độc Cô Ngạo Tuyết.

Khác biệt duy nhất đó là kích thước khổng lồ và màu sắc đen kịch thâm trầm huyền bí…

“Rút Kiếm Diệt Sinh Thuật!”

Độc Cô Ngạo Tuyết ngửa đầu quát lên một tiếng.

Vẫn là tám phần Kiếm được rút ra…nhưng ở khoảnh khắc này, khi đường Kiếm của nàng xuyên thấu hư không, thì ở sau lưng…Tàn Kiếm Ma Hồn như lưu tinh lao vọt theo, hòa nhập cùng nhát chém.

Uy lực tăng vọt lên gấp mấy lần, khó thể nào đong đếm…

KENG!

Một kiếm này, ẩn chứa sức mạnh không gì cản nổi, như có thể cắt rời vạn cổ, thời gian và không gian đều ngưng đọng lại.

Trong tầm mắt của Lạc Nam, chỉ còn ánh kiếm ngập trời che đậy tất cả…

Hồi lâu sau, tinh không một lần nữa trở nên tĩnh lặng, vô số vết cắt lấy tốc độ bằng mắt thường có thể nhìn thấy khép lại.

Độc Cô Ngạo Tuyết đứng ở nơi đó, hai cánh tay run rẩy…Trúc Kiếm lơ lửng ở trước mặt nàng, sắc mặt trắng bệch.

Tu vi của nàng, dừng bước ở Đế Giả, nhưng lại cách Đại Đế không xa…

Hiển nhiên, nàng thông qua Đế Kiếp…

Giải phóng toàn bộ Ma Ấn, đạt đến một cấp độ hoàn toàn mới.

“Chúc mừng nàng, ta rất tự hào…” Lạc Nam đến gần, lại một bình Bất Tử Dịch Thủy đặt trước môi nàng.

Độc Cô Ngạo Tuyết đưa mắt sang nhìn hắn, bộ dáng lãnh tĩnh hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại kinh hỉ, vui sướng và nhu tình…

Lạc Nam giang rộng tay…mỉm cười.

Nàng như chim nhỏ sà vào lòng hắn, thân thể mềm mại dán chặt vào người Lạc Nam, môi hồng nhợt nhạt hôn lên cổ hắn, không ngừng thủ thỉ:

“Tiểu Nam…Tiểu Nam…tất cả là nhờ có chàng, thiếp yêu chàng chết mất…yêu chết mất…”

Không có hắn, nàng đừng mơ sống sót khi vội vàng giải phóng Ma Ấn như vậy…

Nàng biết, Lạc Nam đã tiêu hao rất nhiều cho sự ích kỷ của mình.

Chỉ riêng lượng Tẩy Hồn Thủy, con số đủ để bồi dưỡng nên một đám Hồn Tôn mạnh mẽ, càng chưa nói tiêu hao gần sạch Bất Tử Dược Thủy mà hắn phòng thân.

“Đáp ứng ta…áp chế tu vi, không để Thương Lan và chúng nữ biết chuyện!” Lạc Nam ôm nàng, cực kỳ nghiêm túc.

Nếu để Âu Dương Thương Lan và Đình Manh Manh biết được chuyện này, các nàng không liều mạng giải phong Ma Ấn mới là chuyện lạ.

Lạc Nam thật sự vẫn chưa dám chắc có thể hỗ trợ các nàng như đối với Độc Cô Ngạo Tuyết.

Thứ nhất, quá trình này quá nguy hiểm, sơ sẩy một chút là vạn kiếp bất phục.

Thứ hai, không ai có thể ước tính được lực lượng trong Ma Ấn trên người của các nàng là bằng nhau, nếu của Âu Dương Thương Lan còn nhiều hơn và táo bạo hơn của Độc Cô Ngạo Tuyết, làm sao có thể khống chế?

Cuối cùng, lần này sở dĩ thành công giải khai toàn bộ Ma Ấn là nhờ Tàn Kiếm Ma Hồn là vật mà phụ thân của Độc Cô Ngạo Tuyết để lại, nó rất ngoan ngoãn nghe lời nàng, nên mới dễ dàng hơn.

Có trời mới biết trong Ma Ấn của Âu Dương Thương Lan ẩn chứa thứ gì, liệu có dễ bảo như Tàn Kiếm Ma Hồn hay không?

“Được! thiếp đáp ứng chàng…” Độc Cô Ngạo Tuyết gật mạnh đầu.

Nàng cũng không muốn đại tỷ của mình mạo hiểm, một mình nàng tùy hứng là đủ lắm rồi.

Hơn nữa, nàng là Kiếm Tu, bình thường không tiết lộ khí tức…có thể dễ dàng ẩn giấu tu vi mà không lo bị nghi ngờ.

“Chúng ta về đi chàng, thiếp nhớ các tỷ muội!” Độc Cô Ngạo Tuyết kéo tay hắn nói.

“Về thì về, nhưng chuyện lần này nàng nghĩ ta dễ dàng bỏ qua như vậy?” Lạc Nam bĩu môi, hắn còn chưa nguôi giận.

Độc Cô Ngạo Tuyết cắn cắn cánh môi: “Thiếp chấp nhận trừng phạt!”

“Tốt lắm!” Lạc Nam cười tà, trong tay đã xuất hiện một viên ngọc tròn trịa trơn bóng lớn như quả trứng gà.

“Chàng muốn làm gì?” Độc Cô Ngạo Tuyết khó hiểu.

Lạc Nam không đáp, dùng một tia Hồn Lực của mình truyền vào viên ngọc.

Sau đó nhẹ nhàng tách chân của Độc Cô Ngạo Tuyết ra.

Trong ánh mắt xấu hổ muốn chết của nàng, hắn đem viên ngọc nhét vào u cốc chật chội hồng phấn đó.

“Ưm…” Độc Cô Ngạo Tuyết nhịn không được toàn thân run lên, môi khẽ rên rỉ.

Bên trong chen chút chật chội quá…

Lạc Nam không nói tiếng nào, ý niệm vừa động, thông qua tia linh hồn kết nối với viên ngọc.

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!