Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)

Nói xong, trong tay hắn đã xuất hiện một đống đồ ăn vặt sặc sỡ lạ mắt, hương thơm ngọt ngào lan tràn khắp bốn phía.

Đình Manh Manh hai mắt tỏa sáng như đèn pha, không nói hai lời vươn đôi tay béo mập chụp lấy toàn bộ.

Cảnh giác nhìn xung quanh, phát hiện đại tỷ đang nhìn mình chằm chằm, nàng sắc mặt mếu máo, rù rì nói:

“Đây là trưởng làng cho ta, đại tỷ ngươi không thể đoạt!”

“Phốc!” Chúng nữ cố nén cười.

Âu Dương Thương Lan khóe miệng giật giật, hung hăng trừng mắt nhìn.

Đình Manh Manh bỏ một viên kẹo to tròn như trứng cút vào trong miệng, hai mắt tỏa sáng: “Thật ngon…”

“Chúng đều là đặc sản của Côn Lôn Giới, ta tốn không ít tâm huyết mua sắm đấy!” Lạc Nam xoa xoa đầu nàng.

Trong thời gian cùng Độc Cô Ngạo Tuyết thăm dò Côn Lôn, Lạc Nam mua không ít quà lưu niệm mang về cho chúng nữ, đương nhiên không thể thiếu phần của Manh Manh.

Mặc dù giá trị của mấy thứ này không cao, nhưng ngoài Côn Lôn Giới ra, ở nơi khác rất khó tìm được.

Ví dụ như tơ lụa được dệt từ tơ của Côn Lôn Băng Tằm, do loài tằm này chỉ sống ở Côn Lôn, nên loại tơ lụa này chỉ ở Côn Lôn mới có, chất liệu hảo hạng, dùng để mai y phục mặc vào vô cùng thoáng mát dễ chịu.

Lần này trở về, Lạc Nam mua đến hàng ngàn thước tơ lụa, cho chúng nữ thỏa thích may nội y các thứ.

“Mặc dù ăn ngon nhưng không bằng kẹo do Tiểu Nam luyện chế!” Đình Manh Manh miệng nhai chớp chép, híp lại hai con mắt nhỏ bé nói.

Lạc Nam buồn cười, lại nhét cho nàng một bình Tiên Đan.

Tiểu nha đầu lúc này mới hài lòng cười hì hì: “Trả ngươi lại cho đại tỷ!”

Nói xong nhảy khỏi lòng hắn, hai chân ngắn ngũn như tên lửa chạy vọt vào làng trong ánh mắt phún hỏa của Âu Dương Thương Lan.

Lạc Nam nhìn nàng cười cười, chủ động tiến đến nắm tay Âu Dương Thương Lan ôm vào trong ngực.

Hương thơm như lan hương xạ nhược truyền vào trong mũi, toàn thân ôm ấp ôn nhu nhuyễn ngọc, cảm nhận xúc cảm từng tấc da thịt của nàng sau lớp y phục, trong lòng thỏa mãn vô cùng.

Âu Dương Thương Lan khép hờ đôi mắt đẹp, nhẹ vòng tay ôm lấy eo nam nhân.

“Ta rất nhớ nàng…” Hắn kề tai nàng thủ thỉ lời tình thoại.

“Ừm…” Âu Dương Thương Lan thỏa mãn mỉm cười, có câu nói này của hắn…tất cả đều đáng giá.

Hai người cũng không ôm nhau quá lâu, Lạc Nam chủ động tách ra, lại bước đến mấy nữ nhân còn lại.

Không thể nặng bên này nhẹ bên kia…

Lần lượt từng người ôm ấp một chút, ngay cả các nữ đệ tử cũng được trưởng làng quan tâm.

Độc Cô Ngạo Tuyết cũng được các tỷ muội vây quanh hỏi thăm, cực kỳ vui vẻ…

Toàn bộ Làng Nhất Thế vây trong bầu không khí ấm áp…

Lạc Nam dẫn đầu các nàng vào làng…

“Các nàng thật sự tiến bộ quá nhanh, vượt qua dự kiến của ta!” Vừa đi vừa cảm thán.

Chúng nữ im lặng không nói…

Các nàng sở dĩ tiến bộ nhanh như vậy là vì bị người khác kích thích, hận không thể lập tức trở nên hùng mạnh, trong thời gian vừa qua điên cuồng bế quan, điên cuồng rèn luyện, điên cuồng đột phá.

“Có chuyện?” Lạc Nam nhạy cảm đánh hơi được vấn đề, lập tức quan tâm hỏi.

“Là người của Hỉ Bi Tự – Tây Phương Giáo, bọn hắn cử ra một Địa Thể Đế và một Địa Hồn Đế muốn bắt ngươi về làm Giáo Tử, khi dễ thẳng đến Làng của chúng ta!” Âu Dương Thương Lan vuốt tóc nói.

Nàng biết chuyện này không thể giấu được, hơn nữa nói ra cũng để Lạc Nam đề phòng.

“Hỉ Bi Tự?” Lạc Nam trong lòng trầm xuống.

Không ngờ lời nhắc nhở của A Man đến nhanh như vậy, Hỉ Bi Tự vậy mà trực tiếp đánh đến làng của hắn.

“Các nàng nói rõ!” Hắn nghiêm túc.

Vân Tu Hoa đứng ở một bên đem toàn bộ mọi chuyện kể lại một lần, cười khổ nói:

“Nếu không phải có Mộng Chi Tiên Tử đứng ra giải vây, chỉ sợ Làng chúng ta sẽ bị hai người bọn hắn cường thế xâm nhập!”

“Sau lần bị khi dễ, các tỷ muội đều cực kỳ tức giận, như phát cuồng nỗ lực tu luyện, tiến bộ vượt bậc, muốn tự tay đánh bại bọn hắn nếu có lần sau!” Thục Phi siết chặt nắm tay, nghiến răng nghiến lợi:

“Chỉ là hai tên khốn đó sau khi nhận được tin tức của chàng không ở Tiên Ma Vực, lại không thèm động đến làng chúng ta!”

“Ta hiểu…” Lạc Nam ánh mắt lấp lóe, diện mạo điềm tĩnh.

Chỉ là chúng nữ đều là người thân của hắn, biết bộ dạng lúc này của Lạc Nam là đang thật sự tức giận.

Lạc Nam lòng sinh sát cơ.

Hỉ Bi Tự nếu nhắm vào hắn vì tu luyện Vũ Thể Kỹ của bọn chúng, hắn không có gì để nói.

Nhưng dám đánh đến tận nhà của hắn, khi dễ nữ nhân của hắn…hành vi này trực tiếp chạm vào điểm mấu chốt trong lòng Lạc Nam.

Chẳng trách chúng nữ tiến bộ vượt trội như vậy, xem ra trong thời gian qua sau khi bị Hỉ Bi Tự khi dễ, các nàng đã cưỡng ép chính bản thân tu luyện một cách liều mạng.

Thấy Lạc Nam tức giận, Ỷ Vân khéo hiểu lòng người hỏi sang chuyện khác: “Thiếp không thấy Hồng Nhi?”

“Tiểu nha đầu đang bận thăng cấp!” Quả nhiên nhắc đến con gái, Lạc Nam nhoẻn miệng cười nói.

Hắn đem tất cả vũ khí cấp cao mà văn võ bá quan của Côn Lôn Giới tặng cho mình ngày Thiếu Chủ Quy Vị thưởng cho Hồng Nhi ăn, muốn không lên cấp cũng khó.

Tiến vào nhà trưởng làng, Lạc Nam và các nàng ngồi xuống.

“Thiếu Chủ Côn Lôn là chuyện gì xảy ra?” Âu Dương Thương Lan dẫn đầu cất tiếng hỏi.

Nàng vừa dứt lời, chúng nữ đồng loạt đưa mắt sang Lạc Nam.

Hắn cũng không có gì che giấu, chân thành giải thích: “Sư phụ Kim Nhi không tiện lộ diện, ta cần một thân phận để tham dự Thiếu Đế Chi Chiến!”

“Mà Côn Lôn Nữ Hoàng xét về thực lực hay nhân phẩm đều xứng đáng để ta bái làm sư phụ!”

Hắn đem toàn bộ mọi chuyện kể lại cho các nàng, bao gồm U Minh Các liên quan đến Dạ Đế, lại kể hết diễn biến mọi chuyện trong thời gian qua.

Chúng nữ nghe vậy bừng tĩnh…rốt cuộc cũng hiểu vì sao Lạc Nam tự nhiên chạy đến Côn Lôn làm Thiếu Chủ.

Các nàng không ai cảm thấy có gì kỳ lạ, với bản lĩnh của trưởng làng nhà mình…không tham gia Thiếu Đế Chi Chiến mới thật sự là uổng phí.

“Còn tài nguyên không?” Lạc Nam mỉm cười hỏi.

“Hết sạch!” Âu Dương Thương Lan vuốt mũi lắc đầu.

Toàn làng tiến triển quá nhanh, cái giá cũng là số tài sản khổng lồ mà Lạc Nam để lại trước khi đi đã tiêu hao sạch sẽ.

Lạc Nam cười cười, đem Nhẫn Trữ Vật lấy được từ Đan Tử Dương Diệp, hai tên Đan Đế, hai tên Đế Giả và toàn bộ bảo khố Đan Huyền Môn lấy ra, phân phó cho các nàng.

“Chúng ta đi phân phó cho các đệ tử tu luyện!” Âu Dương Thương Lan thản nhiên nói.

Nàng đứng dậy rời đi, theo sát phía sau chính là Độc Cô Ngạo Tuyết, Kiều Tố Tố và Hoàng Y Thiền, Mộ Sắc Vy, Hồn Mỹ Hoa chúng nữ…

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!