Hai canh giờ trước…
Âu Dương Thương Lan nghe theo phân phó của Lạc Nam, thân khoác áo choàng đen kịch, đeo vào Mặt Nạ Thiên Diện ẩn mình vào không gian, che giấu khí tức.
Ban đầu, Lạc Nam dự định trọng thương Mạc Nhai và Đại Trưởng Lão rồi thả bọn hắn trở về để Âu Dương Thương Lan dùng Mặt Nạ Thiên Diện hóa thành Lôi Chấn Tử ám sát, bởi vì Lạc Nam không ngốc đến mức công khai giết chết một vị Đế Tử và Địa Hồn Đế của Săn Ma Điện giữa thanh thiên bạch nhật.
Mà Âu Dương Thương Lan vừa lúc sở hữu Ma Lực cùng với Cửu Sắc Lôi Kiếp, thêm Mặt Nạ Thiên Diện hóa trang, với tu vi Bán Đế của nàng…dù không thể giết được Đại Trưởng Lão Mạc Gia đã trọng thương, thì Mạc Nhai cũng khó thoát khỏi cái chết, vu oan giá họa cho Lôi Chấn Tử, để Tru Tiên Điện và Săn Ma Điện tiếp tục chó cắn chó.
Nhưng cả Lạc Nam và Âu Dương Thương Lan đều không ngờ rằng Mạc Gia lại không biết xấu hổ đến như vậy, ngay cả gia chủ là Mạc Phong cũng ra mặt.
Sự ra mặt của Mạc Phong và sức mạnh của hắn dẫn đế kế hoạch ám sát của Lạc Nam và nàng thất bại, phải dùng đến Truyền Âm Ngọc nhờ đến sư phụ giải vây.
Âu Dương Thương Lan ẩn mình trong hư không, sau khi chứng kiến Côn Lôn Nữ Hoàng xuất hiện, xác định Lạc Nam đã an toàn, nàng cũng không có lập tức xuất hiện, trái lại sinh ra ý nghĩ lớn mật trong lòng.
Thuận Không Bộ triển khai, bằng tốc độ nhanh nhất lao vọt đến Mạc Gia.
Vừa lúc, Mạc Gia tất cả cường giả đỉnh cao đều đã xuất động kéo đến đối kháng với Côn Lôn Giới, dẫn đến tại tổng bộ gia tộc chỉ còn lại một đám Bán Đế cấp trở xuống tọa trấn mà thôi.
Nhưng với áo choàng chuyên dụng lấy được từ Số 1 của U Minh Các, lại thêm Mặt Nạ Thiên Diện hỗ trợ, hai kiện pháp bảo che giấu khí tức quá tốt, Âu Dương Thương Lan như một bóng ma, thành công lẻn vào Mạc Gia.
“Nói! Bảo khố của các ngươi ở đâu?”
Hồn Lực cuồn cuộn triển khai, Âu Dương Thương Lan thành công khống chế một tên đệ tử chỉ có tu vi Hồn Tôn Sơ Kỳ của Mạc Gia.
Đừng quên, ngoại trừ Lạc Nam thì nàng chính là tam tu duy nhất của Làng Nhất Thế, Thể – Tiên – Hồn.
Dưới sự khống chế của Âu Dương Thương Lan, tên đệ tử hầu như không chút do dự khai báo.
Âu Dương Thương Lan đem hắn đánh bất tỉnh nhân sự, Thuận Không Bộ như quỷ mị, vô thanh vô tức xâm nhập càng sâu.
…
Mạc Gia Bảo Khố!
Đẩy ra đại môn, Âu Dương Thương Lan như hành tẩu giữa chốn đông người.
Đập vào mắt nàng lúc này là hàng loạt vật phẩm được sắp xếp ngay ngắn rõ ràng, Pháp Bảo ra Pháp Bảo, Tiên Đan ra Tiên Đan, Hồn Kỹ ra Hồn Kỹ, Công Pháp ra Công Pháp…thậm chí còn có không ít tài vật khác.
Có thể để Mạc Gia đưa vào Bảo Khố cất giữ, vật phẩm kém nhất cũng là Tôn Cấp.
“Vì sao thuận lợi như vậy?”
Âu Dương Thương Lan trong lòng hơi nghi hoặc.
Nàng là nữ nhân cơ trí và điềm tĩnh, không bị vô số bảo vật làm mờ mắt, cảm thấy quá trình mình xâm nhập bảo khố của Mạc Gia quá mức dễ dàng.
Dù cho toàn bộ cường giả cấp cao của Mạc Gia đã đến Lưu Hồn Tông, thì Bảo Khố cũng phải có một người canh giữ hoặc là Trận Pháp bảo vệ mới đúng.
Thậm chí Âu Dương Thương Lan đã chuẩn bị sẳn tâm lý sẽ phải chiến với người canh giữ Bảo Khố, tìm đường phá trận…
Nhưng mọi thứ thuận lợi vượt quá tưởng tượng của nàng, chẳng có chút chướng ngại vật nào đáng nói.
Bất quá mặc dù nghi ngờ, Âu Dương Thương Lan cũng không thể bỏ qua lượng lớn tài vật trước mặt được.
Nếu có thể trộm sạch bảo khố của Mạc Gia, chắc chắn đủ để toàn bộ đệ tử Làng Nhất Thế đột phá Tiên Tôn.
Hít một hơi lấy tinh thần, toàn thân tiến vào trạng thái đề phòng, Âu Dương Thương Lan bước đến thu lấy bảo vật.
Nhưng đúng ngay lúc này, sắc mặt của nàng trở nên đại biến.
Cảm giác toàn thân trở nên bất động, không gian bốn phương tám hướng đến từ xung quanh như hình thành một cái lồng giam khóa chặt lấy cơ thể nàng.
Bên tai vang lên thanh âm khàn khàn đầy chế nhạo:
“Ta đem tên Bán Đế canh giữ bảo khố đánh bại, còn phí một phen công sức hóa giải Trận Pháp phòng ngự của Mạc Gia, để ngươi vào chia của à?”
Âu Dương Thương Lan đưa mắt nhìn, chẳng biết từ bao giờ từ trong không gian bước ra một hắc y nhân, toàn thân cũng phủ lấy áo choàng đen kịch, chẳng phân rõ dung mạo, chẳng nhìn thấu nam nữ.
Nhưng bản thân đang bị Không Gian giam cầm chặt chẽ, và việc đối phương có thể ẩn nấp trong Không Gian đến mức mà mình không chút nào cảm nhận được cho Âu Dương Thương Lan biết rằng…
Hắc y nhân chắc chắn là một tu sĩ tinh thông Không Gian hệ.
“Để ta xem…người có cùng lý tưởng với mình là ai nào?” Hắc y nhân cười nhạt lên tiếng, cất bước đến bên cạnh Âu Dương Thương Lan, vươn tay muốn vén lên lớp áo choàng của nàng.
ẦM!
Trong khoảnh khắc, Ngân Dạ Đế Thương xuất hiện trong tay, từ trong cơ thể Âu Dương Thương Lan, một cổ lĩnh vực quyết tuyệt bá đạo bùng nổ, chấn đến không gian xung quanh thân mình nổ tung.
Nơi này không hổ là bảo khố của Địa Đế Cấp Thế Lực, bên trong được thiết kế bằng vật liệu đặc biệt cực kỳ kiên cố, dù đại chiến nổ ra thì động tĩnh gần như không truyền ra ngoài.
Âu Dương Thương Lan thành công thoát khốn, lạnh lùng quyết đoán, một Thương nện thẳng xuống đầu hắc y nhân.
“Thương Vực?” Hắc y nhân hơi ngoài ý muốn.
Bất quá đối với một Thương của Âu Dương Thương Lan không hề sợ hãi chút nào, trong tay xuất hiện một đôi Song Kiếm, che chắn trước mặt.
KENG!
Thương và Kiếm chạm nhau, không gian rung chuyển, Âu Dương Thương Lan cùng hắc y nhân lùi lại vài bước.
“Có ý tứ…bất quá chỉ với Thương Vực còn quá yếu!” Hắc y nhân âm trầm cười, bàn tay hướng về Âu Dương Thương Lan bớp chặt:
“Không Gian Xiềng Xích!”
Với sự điều khiển của Hắc y nhân, Không Gian tầng tầng lớp lớp liên kết với nhau, hình thành từng sợi từng sợi xiềng xích khóa lấy chân tay Âu Dương Thương Lan.
“Bạo cho ta!” Âu Dương Thương Lan lãnh ngạo gầm lên.
Thương Vực như hóa thành thực chất, cô đọng đến cực điểm bao vây cơ thể nàng, như hình thành một cổ lực lượng bất khả xâm phạm
Có sự gia trì của Thương Vực, Không Gian Xiềng Xích toàn bộ băng liệt.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!