Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)

Điều này khiến nàng bị đả kích, cảm giác thất bại trào dâng…

“Thanh Thanh mượn trà thay rượu, kính công tử xem như lời cảm tạ!” Nàng nâng lên chun trà, đem Lạc Nam đánh thức khỏi hồi ức.

Hắn lắc đầu, cũng nâng lấy chun trà, hướng nàng cười nói: “Tiện tay mà thôi, tiểu thư không cần khách khí!”

“Mời công tử!”

“Mời!”

Hai người nhẹ nhàng chạm ly, tinh tế thưởng thức.

“Trà ngon…” Lạc Nam mở miệng khen ngợi nói: “Tay nghề của tiểu thư vô cùng tốt!”

Mạnh Thanh Thanh ung dung cười: “Công tử đừng làm Thanh Thanh kiêu ngạo, với thân phận của người loại trà ngon nào chưa từng uống qua, một chút linh trà bình thường của tiểu nữ vừa miệng công tử đã không tệ rồi!”

Lạc Nam nghiêm mặt: “Chính vì đã thưởng thức qua nhiều loại trà cấp cao, ta mới càng khâm phục trà đạo của tiểu thư!”

“Bất kỳ loại trà nào, nếu không có người pha trà công phu cũng sẽ trở nên vô vị!”

Mạnh Thanh Thanh khóe môi cong lên, toàn thân cực kỳ thư thái, ánh mắt dần dần sáng lên.

Vị Lạc công tử này chiến lực kinh người, thân phận cao quý, lại cực kỳ ôn hòa lễ độ, không có chút xíu kiêu căng tự mãn nào.

Mạnh Thanh Thanh có thể cảm giác được đây là sự tự nhiên tùy ý của Lạc Nam mà không phải là đang cố gắng ra vẻ làm bộ làm tịch như những nam nhân khác.

Đây mới chính là phong phạm cao nhân…

Ở bên cạnh hắn, một chút gò bó khẩn trương ban đầu của nàng tan biến, trò chuyện cũng trở nên tự nhiên và cởi mở hơn.

“Hiếm có cơ hội, công tử có thể kể cho Thanh Thanh nghe một chút về Tiên Giới để mở mang tầm mắt?” Mạnh Thanh Thanh giọng điệu vô thức mang theo chút làm nũng.

“Có mỹ nhân như tiểu thư trắng đêm tâm sự, có gì không thể?” Lạc Nam mỉm cười.

“Vì sao lâu như vậy vẫn chưa có động tĩnh gì?”

Núp ở bên ngoài, Dương Diệp toàn thân cồn cào.

Vốn hắn nghĩ rằng sẽ nhìn thấy cảnh tượng Mạnh Thanh Thanh bị khi dễ thét lên chói tai, sau đó mình sẽ lao vào cứu viện, vạch trần bộ mặt của tên khốn kiếp kia.

Vậy mà giờ đây mọi thứ yên bình vượt quá mức tưởng tượng, điều này làm Dương Diệp càng thêm bất an.

Chẳng biết vì sao, trong đầu hắn vô thức hiện ra những cảnh tượng dâm mĩ, tình nhân trong mộng của hắn đang tựa đầu vào người nam nhân khác, mặc cho kẻ kia vuốt ve xâm phạm, chỉ có thể vì an toàn và uy hiếp của tông môn mà bất lực chịu trận.

Càng nghĩ, đầu Dương Diệp càng thêm bóc khói, hắn có cảm giác như đỉnh đầu mình vừa mọc lên một cái sừng xanh thẳm.

“Không được, ta phải cứu sư tỷ!”

Trực giác cho Dương Diệp biết, nếu mình vẫn thụ động ở tại chỗ, chỉ sợ cả đời sẽ phải hối hận.

Nghĩ là làm, áo choàng tung bay, Dương Diệp rời khỏi nơi ẩn nấp, thi triển thân pháp nhanh chóng tiếp cận phòng khách, đưa tay tụ chưởng muốn phá cửa xông vô.

Nhưng mà rất nhanh, sắc mặt Dương Diệp trở nên đại biến.

Một bàn tay khô gầy vô thanh vô tức bấu lấy bờ vai Dương Diệp, Tiên Lực mạnh mẽ cuồn cuộn tiến ra, cưỡng chế đem hắn kéo ngược trở về.

“Chuột nhắt nào dám quấy rối tiểu thư và Lạc công tử?”

Âm thanh hừ lạnh vang lên, Đại Trưởng Lão lột xuống áo choàng đen của kẻ rình rập.

“Đại Trưởng Lão?” Dương Diệp sắc mặt trắng bệch.

Trong lòng hắn điên cuồng rít gào, không thể ngờ đường đường là Chân Tiên như Đại Trưởng Lão lại âm thầm ẩn núp bên ngoài, canh gác cho nam nhân bên trong “hành sự”.

Dương Diệp như muốn phát điên.

“Thì ra là ngươi!” Đại trưởng lão ánh mắt lấp lóe nhìn lấy Dương Diệp, lôi kéo hắn đi xa.

“Đại trưởng lão, các ngươi vì sao cưỡng ép sư tỷ làm ra chuyện đáng xấu hổ như vậy? tôn nghiêm của Thủy Diễm Tông chúng ta đặt ở đâu?” Dương Diệp gằn từng chữ hỏi.

“Tiểu tử ngươi thì biết cái gì?” Đại Trưởng Lão hừ lạnh: “Chúng ta biết ngươi có tình ý với tiểu thư, nhưng hiện tại lão phu khuyên ngươi nên chết ý niệm này đi!”

“Nàng không phải người mà ngươi có thể mơ tưởng!”

“Vì sao? ta chỗ nào không xứng với nàng?” Dương Diệp nghiến răng, hai mắt đỏ bừng.

“Không phải là không xứng, mà là tiểu thư chỉ xem ngươi như sư đệ!” Đại trưởng lão kiên nhẫn khuyên nhủ:

“Nếu tiểu thư và Lạc công tử trở thành thân thuộc, đây chính là đại phúc phận của Thủy Diễm Tông chúng ta, địa vị của tông môn sẽ tăng cao một cách kinh khủng!”

“Mà ngươi chỉ cần không ngừng nỗ lực, cộng thêm thân phận đệ tử Thủy Diễm Tông, ngày sau không thiếu nữ nhân cho ngươi tuyển chọn!”

“Khốn kiếp!” Dương Diệp nghe xong lời Đại Trưởng Lão, trong lòng càng thêm khẳng định Mạnh Thanh Thanh là bị đám lão già này ép buộc bán đi thân thể để đổi lấy sự phồn vinh cho tông môn.

“Nam nhân kia có thân phận gì? Ta chắc chắn sẽ không thua kém hắn!” Dương Diệp gằn từng chữ một.

“Ngươi?” Đại trưởng lão bật cười: “Tiểu tử tỉnh mộng! về phần thân phận của Lạc công tử tạm thời không thể cho ngươi biết được!”

“Ưm…tiểu thư rất có nghề…”

Đúng lúc này, bên trong có thanh âm nam nhân thoải mái truyền ra.

“Công tử ưa thích là Thanh Thanh vui rồi!” Tiếng ngại ngùng của Mạnh Thanh Thanh đáp lại.

“Mỹ nhân hầu hạ, nam nhân ai mà không thích…” Nam nhân cười tà.

Lời nói của đôi nam nữ tràn ngập không khí hương diễm, có điên cũng biết bọn hắn đang làm gì bên trong.

PHỐC!

Dương Diệp nghe xong phun ra một bụng máu, điên cuồng muốn lao vào.

“Hừ!” Đại trưởng lão cười lạnh một tiếng, đem hắn đánh cho ngất xỉu, mang về động phủ.

Bên trong khán phòng, Lạc Nam thư thái ngồi, thản nhiên thừa nhận Mạnh Thanh Thanh bớp vai cho mình.

Hồi lâu sau, hắn cười nói: “Tốt lắm, tiểu thư chắc cũng mỏi tay rồi, tại hạ đã rất hài lòng!”

Mạnh Thanh Thanh cắn cắn môi, đem bàn tay mềm mại của mình từ trên vai hắn dời ra, lắc đầu nói:

“Có đáng gì chứ? Xem như tiểu nữ đa tạ công tử kể cho ta nghe nhiều chuyện về Tiên giới như vậy!”

Lạc Nam gật đầu: “Đêm đã khuya, cô nam quả nữ ở cùng đối với danh tiếng của tiểu thư không tốt, ta cũng muốn tỉnh tọa một chút!”

Mạnh Thanh Thanh cắn cắn môi đào, không ngờ nam nhân này đã muốn đuổi nàng, hắn là ngốc sao? không hiểu ý đồ mình đưa đến tận giường à?

“Ta đoán được ý đồ của cao tầng Thủy Diễm Tông khi để tiểu thư đến đây vào giờ này!”

Lạc Nam nhìn thẳng Mạnh Thanh Thanh cười nói:

“Bất quá ta rất thưởng thức sự thông tuệ ôn nhu của tiểu thư, không muốn xem nàng như một vật phẩm mà Thủy Diễm Tông mang ra biếu tặng nhằm lấy lòng ta!”

“Tiểu thư hiểu chứ?”

Mạnh Thanh Thanh toàn thân cứng đờ, ngơ ngác nhìn lấy Lạc Nam, vành mắt dần dần ửng đỏ, lí nhí nói:

“Đa tạ công tử đã dành cho Thanh Thanh sự tôn trọng!”

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!