Còn ai khác ngoài Dương Diệp?
Tên khốn kiếp này nói năng ngu xuẩn, nàng và Lạc công tử là hoàn toàn trong sạch, vào miệng hắn lại trở thành đê tiện như vậy?
“Sư tỷ yên tâm!” Dương Diệp lại nhìn thẳng Mạnh Thanh Thanh cười thê lương:
“Ngày hôm nay dù phải chết, sư đệ cũng lấy lại công bằng cho sư tỷ!”
“Ngươi…” Mạnh Thanh Thanh phẫn nộ xém chút ngất đi.
“Tiểu tử này tuyệt đối là phát điên, các trưởng lão mau đem hắn nhốt vào!” Mạnh Lân cũng là hai mắt phún hỏa hạ lệnh.
Trước mặt vô số thế lực, Dương Diệp làm mặt mũi của Thủy Diễm Tông mất sạch rồi.
“Tuân mệnh tông chủ!” Chúng trưởng lão Thủy Diễm Tông muốn động thủ với Dương Diệp.
“Chậm đã!”
Đột ngột có ba tên Chân Tiên nhảy ra, đem những trưởng lão Thủy Diễm Tông ngăn cản.
“Các vị có ý gì?” Mạnh Lân cau mày hỏi.
Ba Chân Tiên này đến từ thế lực đối nghịch của Thủy Diễm Tông, bằng mặt nhưng không bằng lòng, lúc này lại nhảy ra ngăn cản khóa mỗm Dương Diệp rõ ràng là muốn gây sự.
“Chúng ta nhận ra Dương Diệp tiểu hữu, hắn là đệ tử của Thủy Diễm Tông các vị, nay gặp phải oan khuất, vì sao không để hắn nói hết lời?” Ba vị Chân Tiên thản nhiên nói:
“Chẳng lẽ Thủy Diễm Tông làm chuyện gì mờ ám, nên mới muốn bịt miệng hắn sao?”
Lời vừa nói ra, vô số thế lực đến từ khắp nơi vội vàng tán đồng: “Nói rất đúng! Cứ để Dương Diệp tiểu hữu nói hết rồi giải quyết cũng không muộn!”
Nói đùa sao, bọn hắn vừa mới có cuộc vui để xem, đâu muốn Dương Diệp bị giải quyết nhanh như thế.
“Đa tạ các vị ra mặt!” Dương Diệp hướng toàn trường chắp tay, hiên ngang nói:
“Ta nhục nhã vì bái vào Thủy Diễm Tông, ngày hôm nay sẽ vạch trần bộ mặt đê hèn của bọn hắn!”
“Hừ! Ngươi tốt nhất nói cho rõ!” Mạnh Lân phất tay một cái, cây ngay không sợ chết đứng, hắn cũng muốn xem thử Dương Diệp sẽ nói cái gì.
“Dương Diệp ngươi vong ân phụ nghĩa, uổng công Thủy Diễm Tông bồi dưỡng ngươi bấy lâu nay!” Một đám trưởng lão nghiến răng nghiến lợi.
“Ta nhổ vào!” Dương Diệp khinh bỉ hét to:
“Để ta nói cho các vị hiểu đầu đuôi mọi việc!”
Đám người lập tức vểnh tai, Dương Diệp được đà gào thét:
“Tại hạ và tiểu thư Mạnh Thanh Thanh vốn là lưỡng tình duyên tuyệt, được công nhận là tiên đồng ngọc nữ của Thủy Diễm Tông!”
Hắn biểu lộ căm hận ngút trời, bàn tay chỉ thẳng về phía Lạc Nam gằn từng chữ:
“Nào ngờ cách đây không lâu, Thủy Diễm Tông vì muốn lấy lòng tên khốn kiếp đó, toàn bộ cao tầng cưỡng ép Mạnh Thanh Thanh phải bán thân phục vụ, dùng danh tiết của nàng đánh đổi lấy lợi ích cho Thủy Diễm Tông!”
“Một tông môn đê tiện như vậy, bức ép tiểu thư của mình lấy lòng kẻ xa lạ để đổi lấy phồn vinh, thử hỏi có đáng được tôn trọng hay không?”
Toàn trường nghe xong lập tức xôn xao…
Bọn hắn dùng ánh mắt kỳ dị nhìn về phía Lạc Nam và Mạnh Thanh Thanh, trong lòng điên cuồng suy đoán.
Lạc Nam rốt cuộc có thân phận gì? Lại khiến cả Thủy Diễm Tông phải bức ép Mạnh Thanh Thanh dùng thân thể để nịnh nọt hắn?
Chẳng trách Dương Diệp phẫn nộ như vậy…
Thủy Diễm Tông vì lợi ích chia rẽ tình yêu của hắn và sư tỷ, thật là đáng lên án.
“Câm mồm!” Cảm giác được ánh mắt khác thường của đám đông, Mạnh Thanh Thanh phẫn nộ nhìn Dương Diệp lớn tiếng quát:
“Thứ nhất, ta vốn chưa từng có tình cảm với ngươi, chỉ xem ngươi là sư đệ!”
“Thứ hai, ta và Lạc công tử là tuyệt đối trong sạch, đầu óc ngươi quá dơ bẩn!”
“HAHAHA!” Dương Diệp cười thê lương, điên cuồng nói: “Sư tỷ đừng giả vờ, chính mắt ta nhìn thấy nửa đêm ngươi tiến vào phòng hắn, nghe được âm thanh đáng xấu hổ của các ngươi!”
“Ngươi…” Mạnh Thanh Thanh tức đến mức phát rung.
Thủy Diễm Tông từ trên xuống dưới bị Dương Diệp mắng xối xả, cả đám sắc mặt khó coi còn hơn đưa đám.
Lạc Nam nhìn toàn bộ cảnh tượng đang diễn ra, sắc mặt từ mộng bức chuyển thành bất đắc dĩ.
Hắn nhìn Dương Diệp lắc đầu nói: “Tiểu huynh đệ, ngươi đã hiểu lầm…ta và Thanh Thanh chỉ là bằng hữu, ngươi nếu thật lòng thích nàng thì nên làm rõ mọi việc trước khi xúc phạm nàng!”
Lạc Nam quả thật không ngờ đến sẽ có chuyện như thế này phát sinh, trước đó hắn thậm chí còn chẳng biết Thủy Diễm Tông có một kẻ tên là Dương Diệp.
Trùng tên với Đan Tử của Đan Thần Tháp gặp ở Thiên Nhiên Giới, Lạc Nam phát hiện mình có duyên kết thù với cái tên này.
“Ngươi đừng có già mồm!” Dương Diệp hận Lạc Nam đến phát điên, làm sao nghe hắn giải thích?
Hắn sắc mặt lạnh lẽo, sát khí ngập trời chỉ vào Lạc Nam: “Có giỏi cùng ta đơn đấu, ta Dương Diệp sẽ đường đường chính chính giẫm ngươi dưới chân, cho Thủy Diễm Tông sáng mắt!”
“To gan!” Mạnh Lân vỗ bàn: “Lạc công tử không phải nhân vật mà ngươi có thể xúc phạm!”
Lạc Nam nhíu mày, phất tay một cái…
Chiếu Ảnh Kính đã phá không bay đi, tiến vào khán phòng mà hắn nghỉ lại mấy ngày hôm nay.
Lời giải thích nếu đã vô dụng, vậy phải dùng đến hình ảnh…
“Công tử không cần giải thích với Dương Diệp!” Mạnh Thanh Thanh bước ra:
“Hắn vốn có ân cứu mạng với ta nên được ta xem như sư đệ đối đãi, không ngờ bụng dạ của hắn lại bẩn thỉu đến như vậy!”
Nàng ánh mắt sắt bén nhìn lấy Dương Diệp nói:
“Muốn đấu với Lạc công tử ngươi còn chưa đủ tư cách, có ngon thì đấu với ta!”
Dương Diệp nghe xong đau lòng muốn chết, càng thêm căm hận Lạc Nam quát:
“Ngươi chỉ biết rút đầu sau lưng nữ nhân sao?”
“Đừng nhiều lời, tiếp chiêu!” Mạnh Thanh Thanh chẳng muốn phiền Lạc Nam ra tay giải quyết phiền toái nhỏ.
Nàng đã như tiên tử đạp không bay đến, Vũ Kỹ triển khai, hung hăng đánh về phía Dương Diệp.
“Được lắm!” Dương Diệp hừ lạnh: “Để sư đệ cho sư tỷ thấy, ta đã tiến bộ đến mức độ nào, hiện tại ta hoàn toàn xứng đôi với ngươi!”
Nói xong, hai tay hợp nhất…
“Hỏa Vương Quyền!”
Vô tận Hỏa Diễm thiêu đốt trời cao, Vương uy cuồn cuộn tiến vào quyền kình, Dương Diệp toàn lực tung ra một đấm.
ĐÙNG!
Trước một đấm này, vũ kỹ do Mạnh Thanh Thanh toàn lực thi triển vậy mà dễ dàng băng liệt.
Vô số người giật mình, không dám tin nhìn lấy Dương Diệp vì sao có được Vũ Kỹ mạnh mẽ như vậy.
“Vương Cấp Vũ Kỹ?” Lạc Nam híp mắt…
Huyền Hoàng Tinh chỉ là một hạ giới, công pháp và vũ kỹ cao nhất cũng chỉ đạt đến Chân Cấp, Dương Diệp vì sao sở hữu Vương Cấp?
Xem ra tiểu tử này cũng có cơ duyên to lớn, bởi thế mới có cái ỷ vào để kiêu ngạo đây mà…
Mạnh Thanh Thanh thấy công kích của mình bị phá vỡ cũng hơi kinh ngạc, bất quá vẫn cắn răng ném ra Pháp Bảo.
“Sư tỷ, ta ưu tú vượt quá tưởng tượng của ngươi, vượt quá tưởng tượng của Thủy Diễm Tông!” Dương Diệp cười lớn:
“Các ngươi hối hận đi!”
“Hỏa Vương Quyền!”
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!