“Đại ca ngươi nói láo!” Tiểu Tiểu bất chợt quát lên, nhìn tên thủ vệ hung dữ phồng má: “Tần Tần ca ca làm sao có thể chết? hắn hứa ba năm sau sẽ trở về cùng Tiểu Tiểu, hiện tại Tiểu Tiểu đích thân đi tìm hắn đấy…”
“Tiểu nha đầu láo xượt, ta cần phải nói láo với ngươi?” Tên thủ vệ trợn mắt quát.
“Bà cháu các ngươi mau cút, bằng không ta tiễn lên đường cùng ca ca ngươi bây giờ!” Tên thủ vệ khác mất kiên nhẫn nói.
“Trả Tần Tần ca ca cho Tiểu Tiểu!” Tiểu cô nương ánh mắt đỏ lên, hy vọng trong lòng lạnh đi một chút.
“Hừ, những kẻ khai thác Linh Thạch đều đã chết sạch dưới lòng đất, các ngươi cứ xuống đó mà tìm hắn!” Hai tên thủ vệ bĩu môi.
Tiểu Tiểu trong lòng tràn đầy bất an, gương mặt nhỏ nhắn đã trở nên trắng bệch, dùng ánh mắt đáng thương nhìn sang cầu cứu bà bà.
“Dám hỏi hai vị, mỏ Linh Thạch năm đó ở nơi nào?” Bà Bà rung giọng hỏi.
Hiển nhiên bà đã chấp nhận sự thật Tần Tần đã chết, muốn tìm đến nơi đó để hốt cốt Tần Tần mang về, không để hắn cô đơn hiu quạnh.
“Cách Hợp Lưu Thành về hướng Đông năm mươi dặm!” Hai tên Thủ Vệ kiên nhẫn nói.
“Đa tạ!” Bà bà cúi đầu, kéo tay Tiểu Tiểu rời đi.
“Bà bà…ca ca hắn…” Tiểu Tiểu rất thông minh, mơ hồ đoán ra điều gì đó, lệ đã rơi đầy mặt.
HÍ!
Đúng lúc này, có tiếng vó Ngựa oai phong thét gào, một chiếc Cổ Kiệu khang trang do Tứ Cấp Mã Thú lôi kéo từ bên ngoài đạp không mà đến, muốn tiến vào trong Thành.
Hiển nhiên là đại nhân vật nào đó của Hợp Lưu Tông trở về.
Bất quá với tâm trạng của bà cháu Tiểu Tiểu lúc này dù là ông trời xuống cũng chẳng thèm chú ý, lảo đảo rời đi.
HÍ!
Bỗng nhiên Cổ Kiệu vội vàng dừng lại trước cổng thành, bên trong có một nam tử trung niên bước ra.
“Tham kiến Tam Trưởng Lão!” Hai tên Thủ Vệ quỳ xuống một chân tham kiến nam tử trung niên.
Vị này chính là Tam Trưởng Lão của Hợp Lưu Tông, Hợp Thể Trung Kỳ cấp cường giả, thân phận cao cấp không cần nói cũng biết.
Bất quá Tam Trưởng Lão không thèm nhìn hai tên thủ vệ và người xung quanh dù chỉ một chút, ngược lại lao vọt đến trước mặt hai bà cháu Tiểu Tiểu, ánh mắt đầy kích động, môi rung rung:
“Các ngươi là…”
Bà Bà cùng Tiểu Tiểu liếc sang, chứng kiến Tam Trưởng Lão của Hợp Lưu Tông, ánh mắt hai người co rụt lại.
Sau đó, Tiểu Tiểu hung hăng lao vọt đến Tam Trưởng Lão, gào khóc lên:
“Là ngươi tên xấu xa này, là ngươi năm đó mang đi Tần Tần ca ca của chúng ta!”
Tam Trưởng Lão một tay dễ dàng bắt lấy nàng.
“Đại nhân tha mạng, đại nhân tha mạng, Tiểu Tiểu còn nhỏ không hiểu chuyện!” Bà bà vội vàng quỳ xuống dập đầu.
Bà và Tiểu Tiểu đều nhận ra, nam nhân trung niên này chính là người 5 năm về trước bắt Tần Tần đi.
Hiện tại hắn nhận ra bà cháu hai người nên mới tiến đến, không biết có ý đồ gì.
Mà khi chứng kiến bà bà dập đầu, Tam Trưởng Lão sắc mặt đại biến, vội vàng cúi xuống đỡ bà dậy, giọng điệu sợ hãi nói:
“Bà đừng có quỳ, muốn mạng ta sao?”
“Ngươi trả mạng lại cho Tần Tần ca ca của ta, huhuhu!” Tiểu Tiểu khóc rống lên.
Bà Bà hai mắt cũng đỏ ngầu…
“Hai vị đừng như vậy, ngài ấy…à không, Tần Tần chưa có chết!” Tam Trưởng Lão thận trọng nói.
“Hả?” Bà Bà cùng Tiểu Tiểu lập tức lặng người, không dám tin tưởng trợn mắt nhìn Tam Trưởng Lão.
“Ta nói thật!” Tam trưởng lão liếc ngang liếc dọc xung quanh, nhỏ giọng nói:
“Chuyện này rất dài, Tần Tần của các vị không có chết, mau theo ta về phủ!”
“Tần Tần ca ca không chết, ca ca không chết, haha!” Tiểu Tiểu cười tươi rói, vội vàng quẹt đi nước mắt trên mặt, ngoan ngoãn nhìn nam tử trung niên:
“Đại thúc là người tốt, Tiểu Tiểu xin lỗi ngươi, Tần Tần ca ca đang ở đâu?”
Bà Bà cũng nghi ngờ nhìn qua.
“Ngài ấy đang ở…” Tam Trưởng Lão muốn trả lời, nhưng sau khi cân nhắc lại lắc đầu:
“Những chuyện này ta không tiện tiết lộ, phải hỏi ý kiến một số tiền bối, các ngươi trước hết theo ta về phủ đi!”
“Vâng!” Tiểu Tiểu không chút do dự gật đầu, hy vọng vừa mới dập tắt lại tăng lên chưa từng có.
Bà bà cũng biết với thân phận và quyền lực của Tam Trưởng Lão không cần phải dùng kế hại mình, vì vậy cũng theo ý hắn.
Trong ánh mắt trợn tròn của hai tên thủ vệ, Tam Trưởng Lão cung kính mang theo Bà Bà cùng Tiểu Tiểu lên kiệu, tiến vào trong thành.
…
Nửa ngày sau…
Phòng nghị sự Hợp Lưu Tông.
Tam Trưởng Lão nhìn Tông Chủ và các vị trưởng lão khác, thận trọng nói:
“Bà già và tiểu nha đầu kia chính là thân nhân của ngài ấy, năm đó khi ta mang ngài ấy đi đã gặp qua hai người, không thể nào lầm lẫn được!”
“Ý ngươi là vị Truyền Kỳ kia?” Tông Chủ Hợp Lưu Tông nghiêm mặt hỏi.
“Không sai!” Tam Trưởng Lão gật mạnh đầu, ánh mắt trở nên hoảng hốt.
Ngay cả hắn cũng không tin được, vị Truyền Kỳ hiện nay của Huyền Hoàng Tinh vào 5 năm về trước chỉ là một thiếu niên phàm nhân bị mình mang về Hợp Lưu Tông khai thác Linh Thạch.
Tam Trưởng Lão không thể quên cảnh tượng ở làng chài nhỏ khi đó, nam hài chỉ mới 10 tuổi rời đi trong sự tuyệt vọng của người bà và tức tưởi của bé gái…
Mà hôm nay, bà bà và đứa bé gái năm đó đã tìm đến…
Đại Trưởng Lão cân nhắc một phen, mở miệng nói: “Nếu đúng như lời của Lão Tam, bà già và tiểu nha đầu kia là người thân của vị Truyền Kỳ, vậy tại sao hắn không đón bọn họ trở về, lại để bọn họ sống cực khổ như vậy?”
“Đây cũng là chuyện khiến ta khó hiểu!” Tam Trưởng Lão hít sâu một hơi nói:
“Ta không biết thái độ của vị Truyền Kỳ kia đối với hai bà cháu sẽ là thế nào, vì lẽ đó đã mang bọn họ về phủ, sau đó đến đây cấp tốc thương nghị cùng chư vị!”
Toàn bộ phòng nghị sự trở nên im ắng…
Hai người thân của Truyền Kỳ khi còn là phàm nhân cơ khổ như ăn mày tìm đến, đây là điều mà bất kỳ ai cũng khó thể tin được.
“Chuyện này nếu truyền ra, chỉ sợ danh tiếng của vị Truyền Kỳ sẽ bị ảnh hưởng a!” Tông Chủ lẩm bẩm nói.
Đám trưởng lão im lặng, không dám lên tiếng đáp.
Vị truyền kỳ hiện tại phong quang vô hạn, mà hai người thân của hắn lại sống vô cùng thê thảm…
Phải biết rằng với thân phận của Truyền Kỳ, chỉ cần mở miệng một câu thôi đã đủ để cải biến vận mệnh của bà cháu hai người kia, để bọn hắn một bước lên trời, chứ không phải nghèo đói như vậy.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!