Vì Đại Trưởng Lão đã chết mạo hiểm như vậy, không hề đáng chút nào.
“Vậy kế tiếp chúng ta làm sao đây Môn Chủ?” Nhị Trưởng Lão cười khan hỏi.
“Mặc kệ tiểu tử họ Lạc kia, chơi chán hắn ở hạ giới sẽ tự rời đi mà thôi!” Cao Vĩ thản nhiên nhún vai, hắn cho rằng Lạc Nam xuống Huyền Hoàng Tinh chỉ là chuyện trùng hợp mà không phải do bản thân mình.
Cao Vĩ rất tự tin, muốn tìm ra hắn phải có hai vị Thánh Nữ liên thủ thi triển bí pháp lưu lại bên trong Chuyển Kiếp Luân Hồi Công, bằng không dù là thuộc hạ trung thành ở Luân Kiếp Tiên Cung cũng thúc thủ vô sách, đừng nói gì một tiểu tử họ Lạc chưa từng tiếp xúc qua.
Cao Vĩ không phải kẻ ngu xuẩn, ký ức của hắn đang dần thức tỉnh, biết thân phận thật sự của mình cao quý đến mức nào, không thể vì chút chuyện vớ vẩn mà mạo hiểm tiết lộ thân phận để chết yểu được.
Việc hắn cần làm lúc này chỉ là phát triển ở Hạ giới, khi dễ những thế lực nhỏ yếu hơn mình, tránh xung đột với những thứ thiếu khuyết sự an toàn, có tính mạo hiểm cao như kẻ đến từ Tiên giới là Lạc Nam.
Mục đích hiện tại của Cao Vĩ vô cùng đơn giản, chính là ra sức đàn áp, cướp đoạt vơ vét sạch sẽ Huyền Hoàng Tinh và phi thăng Tiên Giới hoặc ở nơi này hưởng thụ chờ hai vị Thánh Nữ Luân Kiếp Tiên Cung tìm đến đón về.
Mà các tài nguyên ở Huyền Hoàng Tinh cấp bậc quá thấp, rất ít thứ có thể lọt vào mắt Cao Vĩ, duy chỉ có Thiên Địa Dị Vật là thứ được xem trọng ở Tiên giới, vì thế hắn mới hạ lệnh ra sức vơ vét, dù mình không Luyện Hóa thì mang về Tiên giới đấu giá cũng không tệ.
Ở trong mắt Cao Vĩ thì Hùng Bá Môn chỉ là công cụ, sau khi trở về Tiên Giới hắn sẽ vứt bỏ như một chiếc giày rách mà thôi.
“Cần gì phải vì tên Đại Trưởng Lão đã chết mà mạo hiểm xung đột với một tên Đế Tử khi mình chưa hoàn toàn khôi phục?” Cao Vĩ âm thầm cười nhạt.
Không thể không nói hắn cực kỳ khôn ngoan và cẩn thận, trước khi thành công trở về thân phận Luân Kiếp Tiên Đế cao cao tại thượng, hắn sẽ chủ động né tránh mọi nguy hiểm và uy hiếp đến bản thân mình.
Đáng tiếc…Cao Vĩ không hề biết rằng, dù rất muốn cẩn thận thì vẫn có người muốn tìm đến hắn để “luận bàn”.
…
Thủy Diễm Tông…
“Công tử…phải đi sao?”
Bên trên đỉnh thiên sơn, một đôi nam nữ đón gió mà đứng.
Mỹ nhân sắc mặt đuộm buồn, cảm giác lưu luyến…không nỡ…đau đớn vô cùng phức tạp dâng trào nơi lòng ngực.
Cả đời Mạnh Thanh Thanh chưa từng gặp qua nam nhân nào hoàn mỹ như vậy…
Có thể Lạc công tử không hoàn mỹ trong mắt những người khác, nhưng ở trong mắt nàng…hắn thật sự hoàn mỹ.
Lần này xa nhau, có lẽ muôn trùng cách biệt, mỹ nhân viền mắt đỏ hoe.
“Bữa tiệc nào cũng có lúc tàn, Thanh Thanh tiểu thư không cần quá mức sầu não!” Lạc Nam cười khẽ:
“Huống hồ Tiên giới dù to lớn nhưng đôi khi lại trở nên rất nhỏ, biết đâu được một ngày nào đó ta có thể gặp nàng ở Tiên giới thì sao?”
Mạnh Thanh Thanh cúi thấp đầu, thân thể cố gắng nhẫn nhịn không để mình phải rung rẩy.
Nàng biết, đối mặt với nam nhân đứng trước mặt này, nàng động phàm tâm.
Mỹ nhân yêu anh hùng, ở trong mắt nàng và Thủy Diễm Tông, Lạc Nam chính là đại anh hùng.
Sự thần bí của hắn, sự cường đại của hắn, sự hào phóng và ôn nhu của hắn…tất cả như một liều thuốc độc dược đối với nữ nhân, chỉ cần ngửi qua chứ không cần nếm, đều bị trúng độc khó thể hóa giải.
“Đây là hai phần Lễ Vật ta giành riêng cho nàng và Thủy Diễm Tông, cảm tạ thời gian qua chiếu cố!” Lạc Nam mỉm cười, đặt vào tay Mạnh Thanh Thanh hai chiếc Nhẫn Trữ Vật.
Nhờ có Thủy Diễm Tông mà hắn có được Hư Ảnh Thủy Thần cùng Tụ Điền Quả, Lạc Nam đương nhiên sẽ không bạc đãi bọn hắn.
Mạnh Thanh Thanh mấy ngày nay chăm sóc chiếu cố hắn có thừa, Lạc Nam cũng không để nàng thất vọng.
Tài vật hắn giao cho nàng, đủ để một người bình thường tu luyện đến Tiên Tôn.
Chỉ cần Mạnh Thanh Thanh biết cách tận dụng, ngày sau dù phi thăng Tiên giới cũng sẽ như cá gặp nước.
“Công tử…” Mạnh Thanh Thanh cảm nhận được hơi ấm từ Nhẫn Trữ Vật, đột ngột ngẩng cao đầu nhìn hắn.
Chẳng biết vì sao, trong lòng nàng sinh ra một chút can đảm và quyết tâm.
Nàng muốn lưu lại ấn tượng trong lòng nam nhân này, nàng muốn hắn sẽ không quên được mình…
Nghĩ đến đây, Mạnh Thanh Thanh hít sâu một hơi đầy liều lĩnh, nhón cả hai chân…
Nhưng mà ngay tại lúc này, bên cạnh Lạc Nam bất chợt xuất hiện một thân ảnh.
Họa quốc ương dân, thiên kiều bách mị, kiêu ngạo bất tuần…
Âu Dương Thương Lan vừa mới xuất quan hiện ra, mang theo diện mạo độc nhất vô nhị có thể họa loạn thương sinh…quanh thân ẩn chứa một cổ đế uy nhàn nhạt.
Tuyệt thế Nữ Đế…
“Phu quân…” Nàng nhìn Lạc Nam khẽ kêu một tiếng.
“Hự…” Lòng của Mạnh Thanh Thanh lạnh lẽo như hàn băng, một cảm giác tuyệt vọng dâng trào khắp tâm can, không dám tin nhìn lấy Âu Dương Thương Lan vừa xuất hiện.
“Trên đời này lại có nữ nhân đẹp một cách không chân thật thế này sao?” Mạnh Thanh Thanh hoài nghi về cuộc sống.
Đôi chân vừa mới nhón lên của nàng xém chút ngã quỵ, sự bất lực và tự ti tràn ngập lý trí không thể đẩy lùi.
Nàng thất bại!
So với mỹ nhân vừa xuất hiện, nàng biết mình đã thất bại, ngay cả tư cách so sánh cũng không có…
Âu Dương Thương Lan như một nữ thần, Mạnh Thanh Thanh nàng như một tiểu nha đầu quê mùa ở thôn xóm.
Chênh lệch quá lớn khiến nàng không sinh ra nổi một chút lòng háo thắng, mất đi một chút tự tin vừa mới hình thành rằng có thể để lại ấn tượng trong lòng Lạc Nam.
“Vị muội muội này là?” Âu Dương Thương Lan chú ý đến Mạnh Thanh Thanh, môi đỏ nhếch sang Lạc Nam hỏi.
“Muội là Mạnh Thanh Thanh, bằng hữu của công tử ở hạ giới!” Mạnh Thanh Thanh chủ động lên tiếng trả lời, cố gắng nở nụ cười gượng.
“Ừm, bằng hữu ở hạ giới!” Lạc Nam thở dài đáp.
“Đa tạ muội chiếu cố Tiểu Nam, mấy ngày qua ta bế quan…thật ngại quá!” Âu Dương Thương Lan khách khí mở miệng, phong phạm đại tỷ tràn đầy.
“Không có gì…Lạc công tử cũng hỗ trợ muội và tông môn của muội rất nhiều!” Mạnh Thanh Thanh vuốt tóc:
“Lạc công tử có đại sự cần rời đi, muội tiễn hai người!”
“Đa tạ!” Âu Dương Thương Lan gật đầu đáp lẽ.