Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)

Cũng may số lượng truyền nhân Tiên Ma Cung phân tán rộng rãi khó tìm, đã hơn ngàn năm nhưng Đường Hàn chỉ mới tìm được và hại chết hai người mà thôi.

Về phần ngoài Đường Hàn có thêm truyền nhân nào khác phản bội Tiên Ma Cung hay không thì Lạc Nam chưa biết được, Săn Ma Điện vô cùng cẩn thận, ngay cả chính Đường Hàn cũng không được bọn hắn cho biết tin tức này.

“Giết hắn thì có thể, nhưng để phòng ngừa cường giả Săn Ma Điện lập tức giết đến, chỉ có thể kéo dài thời gian chết của hắn, trong lúc này chúng ta có thể trốn đi trước khi cường giả Săn Ma Điện đuổi đến!” Lạc Nam ánh mắt lấp lóe nói.

“Cứ làm như thế!” Âu Dương Thương Lan hai mắt sáng lên.

Lạc Nam gật đầu, Đế Độc Lực nhanh chóng bao trùm lấy lòng bàn tay, một cổ khí tức cực độc đen kịch xuất hiện.

“Không…các ngươi không thể làm như vậy!” Đường Hàn sắc mặt đại biến.

Lạc Nam không thèm đáp lời, một tay hung hăng chụp vào đỉnh đầu hắn…

“HỰ…”

Đường Hàn rên lên một tiếng, Đế Độc Lực len lỏi tiến vào, lập tức đem hắn tê liệt đến mức ngất đi, cả linh hồn và thể xác đều mất khả năng hoạt động nhưng lại không lập tức chết ngay tại chỗ.

Thay vào đó, cơ thể Đường Hàn không ngừng co giật, co giật…Đế Độc Lực dưới ý đồ của Lạc Nam sẽ liên tục ma diệt sinh cơ của Đường Hàn.

Trước khi cường giả Săn Ma Điện cảm ứng được thuộc hạ của mình đã chết, sẽ là một khoảng thời gian tra tấn không ngắn đối với Đường Hàn.

“Chúng ta đi!” Lạc Nam nắm lấy Âu Dương Thương Lan biến mất tại chỗ.

Mãi đến tận ba phút sau, Đường Hàn mới triệt để mất đi sự sống, hóa thành một đám chất lỏng…

RĂNG RẮC…

Mà ngay tại thời điểm này, một thân ảnh bất chợt cưỡng ép xé rách hư không của vũ trụ bước ra.

Đôi mắt hờ hững vô tình nhìn lấy vị trí Đường Hàn đã chết, trong miệng lẩm bẩm:

“Độc?!”

Đây là một nam tử trung niên toàn thân mặc lấy hắc bạch trường bào, mái tóc trắng đen lẫn lộn, ánh mắt tang thương thâm thúy, bên trong có nhật nguyệt càn khôn đang luân chuyển, vô cùng mênh mông.

Tu vi của hắn thu liễm đến cực hạn, nhưng có thể cưỡng ép xé rách không gian vũ trụ hiện thân, e rằng Địa Đế không thể nào làm được…

“Để bổn tọa xem thử là con chuột nhắt nào giết chó của ta!” Nam tử trung niên khóe môi cười nhạt, tập trung tinh thần.

Trong khoảnh khắc, hai luồng sáng từ bên trong đôi mắt của hắn mãnh liệt chiếu rọi không gian ngại tại chỗ Đường Hàn vừa chết.

Bỗng chốc, như nhìn thấu quá khứ vị lai, không gian phía trước như một thước phim quay chậm, đem tình cảnh diễn ra lúc vừa rồi hiện ra trong tầm mắt của nam tử.

Ở bên trong đó, hắn nhìn thấy một đôi nam nữ có diện mạo hết sức bình thường và tất cả những gì bọn hắn làm để phát hiện và hại chết Đường Hàn.

“Thật là vô dụng…” Nam tử trung niên thu hồi ánh mắt, nhìn Đường Hàn hừ mắng một tiếng.

Có lẽ vì hàng ngàn năm chỉ mới gặp được mục tiêu đếm được trên đầu ngón tay, khả năng diễn kịch của Đường Hàn quá tệ, chẳng trách bị đôi nam nữ kia nghi ngờ.

“Thương Vực và Độc Lực…”

Lẩm bẩm một tiếng, nam tử trung niên hóa thành hư vô…

Thời gian đã qua, đôi nam nữ kia đã hoàn toàn chạy trốn, vũ trụ bao la vô tận, dù là hắn cũng không thể dùng đôi mắt của mình chiếu rọi mọi hướng đi hay vị trí để truy tìm…

Quá mức tiêu hao…

Ngũ Long Đế Cung đạp bằng tinh không, Lạc Nam cùng Âu Dương Thương Lan khôi phục diện mạo đứng bên trên nó.

“Nàng đừng quá lo lắng, ta nghĩ truyền nhân Tiên Ma Cung có suy nghĩ như Đường Hàn rất ít!” Lạc Nam từ phía sau ôm lấy eo thon của Âu Dương Thương Lan, ở bên tai nàng ôn nhu an ủi.

“Ừm…” Âu Dương Thương Lan thở ra một hơi nhẹ gật đầu.

Đối với một người xem trọng hận thù của Tiên Ma Cung, hy vọng tập hợp các truyền nhân để nỗ lực báo thù như nàng, sau khi chứng kiến có kẻ phản bội, quả thật bị ảnh hưởng không nhỏ.

Điều khiến nàng tiếc hận chính là công sức mà các tiền bối Tiên Ma Cung nỗ lực làm ra để bảo toàn tính mạng cho hậu nhân giống như bị giẫm đạp…

Bất quá với bản tính tự tin phóng khoáng, rất nhanh Âu Dương Thương Lan đã khôi phục bình tĩnh.

Nàng nhìn Lạc Nam cười nói: “Thiếp đã suy nghĩ kỹ, không thể đặt niềm tin quá lớn vào những truyền nhân khác, thù của Tiên Ma Cung phải do ba tỷ muội bọn thiếp tự mình chấm dứt, những truyền nhân khác có thì càng tốt, không có cũng chẳng sao!”

“Bởi vì không phải bất cứ truyền nhân nào của Tiên Ma Cung đều có cùng chí hướng và mục tiêu báo thù!”

Lạc Nam gật đầu, tán thành nói: “Nàng nói không sai! Lần này xuất hiện một tên Đường Hàn phản bội, nói không chừng lần sau lại xuất hiện thêm truyền nhân nào khác với tính cách lạnh nhạt không màn thế sự, chỉ muốn an nhàn vượt qua cuộc sống, như vậy chúng ta đâu thể ép hắn bị cuốn vào tranh đấu đúng không?”

Mỗi người đều có chí hướng riêng biệt, ba tỷ muội các nàng muốn trả thù cho Tiên Ma Cung, không có nghĩa là những truyền nhân khác sẽ có cùng suy nghĩ như vậy.

Thay vì tìm kiếm những người đó, vì sao không tự mình nỗ lực, tự mình hoàn thành mục tiêu của mình?

“Có chàng và các tỷ muội Làng Nhất Thế, dù không tập hợp đầy đủ truyền nhân Tiên Ma Cung, thiếp tin tưởng chúng ta vẫn có thể thành công!” Âu Dương Thương Lan quay người lại, nhìn hắn nhoẻn miệng cười xinh đẹp.

“Biết là tốt!” Lạc Nam cười cười, ngón trỏ nâng lên gảy gảy mân mê cánh môi đỏ như lửa của nàng.

Âu Dương Thương Lan bất chợt hé môi, đem ngón tay của hắn ngậm vào trong miệng.

Đầu lưỡi như tiểu xà quấn lấy nó, mang theo sự ẩm ướt ngọt ngào, ánh mắt nhìn Lạc Nam đầy khiêu khích.

Lạc Nam cho thêm ngón giữa vào miệng nàng, dùng hai ngón tay trêu chọc chiếc lưỡi đinh hương của Âu Dương Thương Lan.

Hồi sau hắn rút tay ra, lại ngậm vào miệng mình mút sạch chất mật còn lưu lại trên đó của nàng.

Cảnh tượng dâm mị lập tức kích thích Âu Dương Thương Lan, hai tay nàng ôm chặt lấy vòng eo nam nhân, thủ thỉ nói:

“Thiếp lại muốn…”

“Muốn gì?” Lạc Nam hôn lấy đôi môi đầy hương thơm của nàng, tay trái siết chặt vòng eo, tay phải đã luồn vào yếm đào bắt lấy bầu sữa mềm mại, trêu chọc nhũ hoa đã dần cứng lên.

Hô hấp của hai người trở nên dồn dập…

“Muốn chàng muốn thiếp…” Âu Dương Thương Lan mơ hồ đáp lại, đầu lưỡi đinh hương đã bị lưỡi Lạc Nam quấn chặt…

Lạc Nam đem nàng đẩy sát vào lan can, vén váy dài sang một bên, bàn tay từ vòng eo trượt dài xuống dưới giữa hai bắp đùi ngọc ngà, chạm nhẹ lên khe hồng sau lớp lụa mỏng…

Nàng đã ướt đẫm…

“Mẫn cảm quá đó lão bà!” Lạc Nam niết ngón tay vào cái khe, truyền âm trêu chọc…

“Chàng không phải cũng đã sớm cứng?” Âu Dương Thương Lan không chịu thua kém bắt lấy tiểu huynh đệ của hắn.

“Haha!” Lạc Nam cười xấu xa, lột xuống quần hai người.

Chân Âu Dương Thương Lan vô thức nới rộng ra, một chân dài miên mang kẹp vào hông hắn…

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!