Nghĩ đến đây, tứ đại cung nữ nhìn về Tiểu Tiểu như đang xem một viên dạ minh châu quý giá.
“Tiểu Tiểu gặp qua các dì…” Tiểu Tiểu có chút rụt rè hành lễ.
Tiểu cô nương vẫn còn đang choáng ngợp trước sự tráng lệ như thần tích của Côn Lôn Giới.
Xuất hân bần hàn như nàng lần đầu tiên được đến Đại Thiên Giới, không bị cảnh tượng hoành tráng làm cho ngất xỉu đã rất cố gắng rồi.
“Tiểu Tiểu không cần khách sáo, sau này Hoàng Cung này chính là nhà của con!” Tứ đại cung nữ cười tươi như hoa, thân thiết tặng cho tiểu nha đầu không ít lễ vật.
…
Bên trong Đại Điện…
“Đệ tử gặp qua Đế Sư, gặp qua Sư Phụ…đệ tử vừa mới trở về!”
Lạc Nam mang theo chúng nữ tiến vào tham kiến Nữ Hoàng.
“Ừm!?” Nữ Hoàng chưa kịp hỏi thăm lập tức nhướn mày, ánh mắt như điện khóa chặt lấy Lạc Nam, hay nói đúng hơn là một thứ bên trong lồng ngực của hắn.
Nàng kinh ngạc mở miệng: “Khí tức Thiên Đế?”
“Sư phụ mắt sáng như đuốc!” Lạc Nam mỉm cười, ung dung lấy ra Phục Hồn Châu nắm ở trong tay.
Câu thông ý niệm, luồng tàn hồn của Bắc Cung Hàm Ngọc lập tức hiện ra…
Thời gian tịnh dưỡng bên trong Phục Hồn Châu quá ngắn, linh hồn của nàng vẫn chưa cải thiện quá nhiều, nhưng đã không còn sự suy yếu đến mức tùy thời lụi tàn như trước đó.
“Gặp qua Côn Lôn Nữ Hoàng!” Bắc Cung Hàm Ngọc thánh thót mở miệng.
Hiển nhiên trước đó Lạc Nam đã đem thân phận và lai lịch của mình giải thích cho nàng một lần, cũng không có ý định che giấu Bắc Cung Hàm Ngọc trước sư phụ.
“Lão phu vốn tưởng rằng Đế Tử chỉ mang về một kinh hỉ, không ngờ là nhiều kinh hỉ đến như vậy!” Côn Lôn Lão Nhân lắc đầu cười khổ nhìn Lạc Nam và chúng nữ đi bên cạnh hắn.
“Tiểu tử ngươi thời gian qua chắc là gây không ít chuyện?” Côn Lôn Nữ Hoàng nhàn nhạt liếc Bắc Cung Hàm Ngọc, lại đưa mắt nhìn Lạc Nam chờ hắn giải thích.
Lạc Nam mỉm cười, đem mọi chuyện diễn ra ở Hạ giới kể lại một lần, bao quát vì sao thu Tiểu Tiểu làm đồ đệ, vì sao phát hiện Bắc Cung Hàm Ngọc, lại nói thoáng một chút giao tình với Tử Yên và mời nàng về Côn Lôn làm khách.
Nghe Lạc Nam nói Tiểu Tiểu có được Tử Vong và Sinh Mệnh hai loại Linh Căn, Bắc Cung Hàm Ngọc đã từng là Thiên Đan Đế, Tử Yên là Đế Nữ của Phiêu Miểu Tiên Cung ra ngoài lịch luyện trở thành tri kỷ của hắn.
Tứ đại cung nữ mắt to trừng mắt nhỏ, từng đôi môi thơm há hốc.
Mà Nữ Hoàng dù mặt không biểu tình, nhưng bên trong đáy mắt cũng xuất hiện không ít gợn sóng.
Nàng bắt đầu hoài nghi, liệu đệ tử của mình có phải tồn tại vượt qua cả Khí Vận Chi Tử hay không, vì sao hắn tùy tiện đi hạ giới một chuyến lại tìm được những nhân vật khủng bố như vậy?
Chưa kể Âu Dương Thương Lan đi bên cạnh hắn cũng đã đột phá Đế Giả…thời gian mới vừa qua bao lâu?
Còn chưa đến một tháng đấy.
Bất quá Nữ Hoàng không hổ là Nữ Hoàng, mặc dù trong lòng kinh ngạc không thua gì ai, ngoài mặc lại thản nhiên như không, liên tục phân phó:
“Tử Yên các vị nếu đã là bằng hữu của Thiếu Chủ, như vậy không cần khách khí, ngày sau cứ thoải mái ở lại Côn Lôn, nơi này sẳn sàng rộng cửa chào đón!”
“Đa tạ Nữ Hoàng!” Tử Yên khéo léo hành lễ, cùng Thu Thi với Đồng Mai nép sang bên cạnh.
Nữ Hoàng nhẹ nhàng phất tay, Tiểu Tiểu lập tức bị kéo đến bên cạnh nàng…
“Tiểu Tiểu ra mắt Thái Sư Phụ!” Tiểu Tiểu rụt rè khoanh tay.
Xoa đầu tiểu cô nương, Nữ Hoàng nhu hòa nói:
“Tiểu Tiểu rất ngoan, nhưng trẫm già lắm sao?”
“Khụ khụ…” Lạc Nam ho sặc sụa, quả thật một tiếng Thái Sư Phụ khiến Nữ Hoàng nghe qua già đi không ít.
Điều này không công bằng đối với một tuyệt đại giai nhân như nàng.
Nhưng theo lý mà nói, Nữ Hoàng là sư phụ của sư phụ Tiểu Tiểu, gọi một tiếng Thái Sư Phụ là phải đạo.
“Vậy Tiểu Tiểu phải gọi ngài là gì?” Tiểu Tiểu chớp chớp mắt đầy cơ linh.
“Cứ gọi Nữ Hoàng là được rồi!” Nữ Hoàng căn dặn.
“Vâng thưa Nữ Hoàng!” Tiểu Tiểu chăm chú nói.
Nữ Hoàng hài lòng cười, hướng Kiếp Tâm phân phó: “An trí bà bà và dân làng của Tiểu Tiểu sống trong Hi Vũ Thành, để bà cháu các nàng tùy thời có thể gặp nhau, ngoài ra cung cấp tài nguyên và cử người hướng dẫn cả làng tu luyện, trợ giúp bọn họ nhanh chóng hòa hợp cùng Tiên Giới!”
“Tiểu Tiểu đội ơn Nữ Hoàng!” Tiểu cô nương tươi cười như hoa.
“Không cho phép khách khí!” Nữ Hoàng sủng ái véo má nàng.
Nghe qua quá khứ cơ khổ của Tiểu Tiểu, bất kỳ ai cũng cảm thấy đồng tình, nhất là Nữ Hoàng cũng là một đứa trẻ mồ côi.
Đặt Tiểu Tiểu ngồi xuống bên cạnh mình, cuối cùng, Nữ Hoàng liếc nhìn Bắc Cung Hàm Ngọc, dứt khoác nói:
“Một vị Thiên Đế kiêm Thiên Đan Đế quả thật có sức hấp dẫn khó thể chối từ đối với Côn Lôn, trẫm không ngại hỗ trợ hết mình để ngươi khôi phục!”
“Đa tạ Nữ Hoàng!” Bắc Cung Hàm Ngọc hành lễ.
“Nhưng để khôi phục thân thể của một vị Thiên Đế không phải là chuyện dễ!” Nữ Hoàng nói tiếp:
“Vì thế chuyện này không thể gấp gáp, ngươi phải kiên nhẫn chờ đợi…”
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!