“Hết mệt chưa?” Lạc Nam cười tủm tỉm.
“Ừm…” Nàng lí nhí gật đầu.
Hắn cười ha ha, đem Liễu Tú Quyên lật ngửa lại, toàn thân đè ép lấy nàng, môi hôn siết môi, bên dưới côn thịt toàn diện bùng nổ.
Bạch bạch bạch bạch bạch bạch…
Từng cú thúc vô cùng mãnh liệt, mỗi một lần đều lúc cán, đem hai mép môi đỏ thẳm của nàng đóng vào mở ra một cách dũng mãnh.
“Á, chết thiếp…chết thiếp, Tiểu Nam ơi, nhẹ…phu quân…” Liễu Tú Quyên vừa mới hạ đỉnh không lâu lập tức như hồn lìa khỏi xác, rên ư ử trong cổ họng, miệng nhỏ bị hắn khóa chặt nên nói chẳng tròn câu.
“Không phải nói nhớ ta sao? cho nàng thỏa mãn!” Lạc Nam truyền âm cười nói, không chút thương hương tiếc ngọc ra ra vào vào liên tục.
Hắn thi triển đủ loại tư thế, đem Liễu Tú Quyên khi thì lật úp, khi thì ngửa ra, khi thì vểnh mông, lúc thì đứng chống tay vào tường…
Trước thế công gần như bất tận của nam nhân, Liễu Tú Quyên hai mắt trắng dã, nước miếng chảy ra, da thịt đỏ ửng, vô số sợi dây thần kinh sung sướng căng cứng, lơ lửng trên mây xanh…
Bốp bốp bốp bốp…
Lạc Nam hưng phấn vỗ chan chát vào bờ mông màu mỡ, Liễu Tú Quyên vểnh cao mông để hắn từ phía sau thúc đến, tóc tai rủ rượi…
“Thoải mái…thiếp lại sắp ra…” Liễu Tú Quyên kịch liệt rên rỉ, âm thanh trong trẻo khàn khàn vì hét liên tục.
Lạc Nam hưng phấn thở dài, côn thịt giật giật, cố gắng chạy nước rút những cú cuối cùng.
“Ra đi chàng, bắn vào trong thiếp…”
“HỪ…”
Sau một tiếng gầm rừ như dã thú của Lạc Nam, vô tận sinh mệnh nóng hổi bắn vào.
“Sướng…chết thiếp rồi!”
Liễu Tú Quyên xụi lơ, toàn thân co giật, hạ thể đầy ắp thứ tinh dịch nóng hổi của hắn, hai mắt mê ly, không còn lý trí.
“Nàng tuyệt lắm…”
Lạc Nam mỉm cười thỏa mãn, bế lấy Liễu Tú Quyên tiến vào Linh Giới Châu, nhảy xuống Cực Lạc Suối ấm áp.
Ôm lấy thân thể trần truồng của thê tử, tỉ mỉ chăm chút kỳ rửa từng ngóc ngách da thịt nàng.
Cô bé của nàng đã sưng đỏ đến mức múp lên, nhưng trong lòng chỉ cảm thấy ngọt ngào và hạnh phúc.
Kỳ cọ cho nhau hồi lâu, hai người nằm trên thảm cỏ ôm lấy nhau.
Liễu Tú Quyên tựa đầu lên ngực nam nhân, lắng nghe tiếng tim đập mạnh bạo của hắn, thỏ thẻ:
“Chi Tiên vẫn còn bế quan, chỉ sợ lần này không thể gặp chàng!”
“Xem ra lần này nàng ấy quyết tâm lấy thành tích tốt!” Lạc Nam hơi bất ngờ.
Phải biết trước đây Mộng Chi Tiên xếp hạng không hề cao trên Thiếu Đế Bảng, nghe nói do nàng lười cạnh tranh, vì sao lần này quyết tâm như vậy?
“Còn không phải vì chàng sao?” Liễu Tú Quyên cắn vào vú hắn, bàn tay nghịch ngợm côn thịt.
“Sao lại vì ta?” Lạc Nam càng thêm không hiểu.
“Chàng quá mức xuất chúng, điều này cũng vô hình tạo nên áp lực lên nữ nhân bên cạnh chàng!” Liễu Tú Quyên hừ lạnh nói:
“Chi Tiên cố gắng nỗ lực vì muốn đủ tư cách để xứng đôi với chàng!”
Lạc Nam thở dài, cảm giác ấm áp dâng lên trong lòng, không nhịn được lắc đầu:
“Nữ nhân ngốc đó, là ta không xứng với tình thâm ý trọng của nàng ấy mới đúng…”
“Chàng làm sao thì làm, Thiếu Đế Chi Chiến lần này nhất định phải thu Chi Tiên vào tay, nữ nhân tốt như vậy thiếp cũng không muốn tiện nghi nam nhân khác!”
Lạc Nam véo véo bầu sữa tròn lẳn của nàng trêu chọc: “Không ghen sao?”
“Haha!” Liễu Tú Quyên khinh bỉ cười lạnh: “Nếu bọn thiếp ghen đã sớm bị ghen chết!”
“Hắc hắc!” Lạc Nam xấu hổ vuốt vuốt mũi.
Hắn biết bản thân mình ích kỷ phong lưu, chỉ trách ông trời đối xử quá tốt với hắn, để hắn gặp được những nữ nhân như các nàng, bỏ bất kỳ người nào cũng đều không nỡ a.
Lạc Nam cảm thấy mình đã cố gắng tiết chế lắm rồi, bằng không Thanh Thanh ở Hạ giới hay tứ đại cung nữ đã sớm bị ăn sạch.
Ôn tồn một hồi, hai người giúp nhau mặc y phục, rời khỏi Linh Giới Châu.
Vừa bước ra khỏi phòng, Liễu Tú Quyên lập tức ngượng chín mặt, vội vàng tách khỏi Lạc Nam.
Bởi vì Phú Nhược Linh đang đứng ở đó dùng ánh mắt phức tạp đánh giá hai người.
“Khụ khụ…” Lạc Nam ho khan, nhanh trí giải vây nói:
“Nhược Linh tiểu thư thật là kỳ tài ngút trời, một thời gian không thấy đã là Địa Tôn rồi!”
Đối với Phú Nhược Linh, Lạc Nam chưa tiếp xúc quá nhiều, phần lớn thời gian nữ nhân này đều đang bế quan tu luyện.
Bất quá dù sao nàng cũng là con gái của Tú Quyên, mình và mẫu thân người ta vừa mới lăn lộn trên giường, khó tránh khỏi hơi mất tự nhiên.
Phú Nhược Linh nhìn sang mẫu thân, thấy dung nhan Liễu Tú Quyên đẹp như tỏa nắng, sắc mặt tràn đầy thỏa mãn và hạnh phúc.
Nàng hít sâu một hơi, đem cảm giác phức tạp dồn nén vào lòng, nhìn Lạc Nam gật đầu nói:
“Thải Vân tỷ tỷ cho mời công tử!”
“Tốt!” Lạc Nam mỉm cười, hắn cũng đang muốn bái phỏng Mộng Thải Vân.
…
Tiến vào một tiểu viện giữa hồ trong Mộng Gia, Lạc Nam đã nhìn thấy bóng lưng thướt tha của giai nhân tuyệt mỹ.
Hai mắt hơi ngưng tụ, Lạc Nam âm thầm cảm thán: “Quả nhiên không phải ai cũng đều dậm chân tại chỗ a!”
Khí tức trên người Mộng Thải Vân cũng đã tăng mạnh so với lần trước, từ Đại Đế gần chạm ngưỡng Địa Đế rồi.
“Lạc công tử mời vào!” Mộng Thải Vân chậm rãi xoay người, ánh mắt trong veo hơn cả mặt hồ nhìn thẳng hắn.
Dung nhan của nàng vẫn đẹp như vậy, vẫn đoan trang hoa quý, vẫn xuất trần như vừa bước ra từ trong bức họa.
Lạc Nam lịch sự chắp tay: “Gặp qua Thải Vân Nữ Đế!”
Hắn chậm rãi bước vào, ngồi xuống đối diện với nàng.
“Thế nào? Cuồng Khí Lão Nhân và Linh Khê Trận Đế có khiến công tử cảm thấy hài lòng?” Mộng Thải Vấn tay nhỏ pha trà, đưa cốc trà thơm ấm nóng đến trước mặt hắn.
Lạc Nam gật đầu cảm tạ, nhẹ nhấp một ngụm, chỉ cảm thấy thần thanh khí sảng, vị ngọt thanh của Tiên Trà động nơi khóe môi.
Thân phận khác biệt, bên cạnh còn có tứ đại cung nữ khiến hắn không còn cảm giác Đại Đế là nhân vật cao cao tại thượng như những ngày đầu, trái lại nhìn Mộng Thải Vân có chút gần gũi:
“Lần này tại hạ đến Mộng gia là vì chuyện này, cảm tạ Thải Vân Nữ Đế đã mời đến Cuồng Khí Lão Nhân và Linh Khê Trận Đế!”
Đối với hai vị trưởng lão này của Thiên Địa Hội, Lạc Nam vô cùng hài lòng.
109 thanh Vũ Hoàng Kiếm có thể cầm cự trước Như Ý Kim Cô Bổng của Tôn hầu tử, Tiểu Hồng Nhi được ăn uống no nê, mà Cách Giới Truyền Tống Trận cũng được bố trí đẳng cấp cao hơn thường thấy.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!