“Con trâu này lên cơn đê tiện từ bao giờ…” Đám người nhìn thấy quần lót vàng óng của Ngưu Ma Vương, sắc mặt tập thể trở nên tối sầm.
Tưởng tượng một tên cao to đen hôi, hình thể lực lưỡng lại mang theo cái tiểu nội khố nhỏ xíu vàng chóe, bất kỳ ai cũng thấy chướng mắt.
Bốn nhân vật tương đối yên tĩnh lúc này là Thủy Tinh, Hắc Y Nhân, Bạch Y Nhân và Quỷ Đỏ.
Bọn hắn không bị Bá Lực của Lạc Nam ảnh hưởng chút nào, chiến lực vẫn còn sung mãn…
Cả bốn người đang yên lặng đứng ở một góc khác biệt, chẳng thèm để ý chuyện xung quanh.
Bất quá bọn hắn không để ý nhưng Lạc Nam lại để ý.
Hắn quyết tâm ở vòng cuối cùng phải lột xuống áo choàng của ba tên này, xem thấu thủ đoạn của bọn hắn.
Có thể khiến Thiên Cơ Bảng không thể dò xét, đáng giá để Lạc Nam tò mò.
“Hừ, từ đầu đến cuối chỉ để ý nữ nhân…” Bên trong không gian, Lạc Kỳ Nam u oán ngồi ôm chân, bĩu môi nhìn lấy cảnh tượng Lạc Nam đoàn tụ cùng mấy nữ.
Trong lòng thiếu nữ sinh ra cảm giác chua chua, hình như người kia quên mất sự hiện diện của nàng.
“Thế tại sao muội không ra gặp người?” Tiểu Loan Loan đậu trên bả vai nàng liếc mắt hỏi.
Lạc Kỳ Nam lắc đầu như trống bõi…trong lòng trăm mối ngổn ngang.
Vừa bồi hồi, vừa chờ mong, vừa ái ngại lo lắng, ngàn lời có mà diễn tả.
“Có phải chưa biết cách đối mặt với người sao từng ấy thời gian xa nhau?” Loan Loan cười hỏi:
“Khi đó muội còn nhỏ xíu, suốt ngày quấn quít lấy phụ thân làm nũng, hiện tại đã là thiếu nữ trưởng thành…”
“Thì sao?” Lạc Kỳ Nam phồng má.
“Thời gian là một thứ rất tàn nhẫn…” Loan Loan thở dài: “Nó tạo ra một vách ngăn vô hình giữa hai người, muội chưa chuẩn bị tâm lý để gặp người…”
“Chẳng lẽ hắn cũng như ta sao? Chưa chuẩn bị tâm lý để gặp lại ta?” Lạc Kỳ Nam lo lắng hỏi.
“Làm sao lại có thể?” Loan Loan mỉm cười: “Con cái dù trưởng thành đến mức nào thì vĩnh viễn là đứa bé trong mắt phụ mẫu!”
“Người chưa chủ động tìm muội vì biết muội vẫn chưa sẳn sàng, huống hồ với lòng tự tôn của người, sẽ không tự tiện tìm muội khi thứ hạng trên Bảng vẫn còn cách muội xa như vậy!”
Lạc Kỳ Nam thoáng thất thần, từng mảng ký ức tuổi thơ như một thước phim quay chậm trôi qua trong tiềm thức.
…
Lạc Nam cùng chúng nữ ôn tồn, nhìn sang Tử Yên mở miệng:
“Đối thủ nàng phải gặp chính là Lãnh Vận Du của Ma Đình, liệu có nắm chắc?”
“Ta sẽ cố gắng hết sức để gặp được ngươi!” Tử Yên không chút do dự đáp.
Với tính cách không tranh quyền thế của nàng, Thiếu Đế Chi Chiến trước đây chưa từng để tâm đến thứ hạng.
Nhưng hiện tại thì khác, nàng muốn tiến càng xa càng tốt, để không chênh lệch quá lớn với nam nhân trước mặt này.
“Không cần tự ép chính mình, an toàn của nàng là trên hết!” Lạc Nam ôn nhu nói.
Tử Yên cong môi gật đầu, bất quá quyết tâm trong mắt không hề suy giảm.
“Một canh giờ đã qua, Đăng Đỉnh chính thức bắt đầu!”
Đúng lúc này, thanh âm trầm ổn quen thuộc lại vang lên:
“Thả lỏng toàn thân, tất cả các ngươi sẽ rời Tiên Ma Mộ Địa!”
Lạc Nam cùng chúng nữ hai mắt nhìn nhau, thầm nghĩ xem ra vòng cuối cùng diễn ra ở nơi khác.
Cả đám buông lỏng, Sinh Mệnh Bài trong người kích hoạt.
Trận Pháp Truyền Tống lần lượt mở ra, đem tất cả hút vào.
…
Thoáng chốc, Lạc Nam phát hiện mình đang ở trong một căn phòng trong suốt nằm giữa trung tâm Đại Điện khổng lồ và cổ kính.
Có tận 18 căn phòng riêng biệt giành cho 18 người đứng đầu, không ai được liên hệ với ai.
Liếc mắt xung quanh, cả đám giật mình chứng kiến hầu hết tất cả cường giả đỉnh cao trong vũ trụ đang hội tụ, ngồi vây quanh bên ngoài.
“Sư phụ…” Tiểu Tiểu ngồi cạnh Côn Lôn Nữ Hoàng cười lên khanh khách, hướng về Lạc Nam làm ra động tác cổ vũ.
Lạc Nam mỉm cười, nhìn thấy mấy nữ ngoài top 18 như Kiều Tố Tố, Địa Ngọc Huyền, Đạm Đài Uyển… đều đã trở về bên cạnh Côn Lôn Nữ Hoàng và Làng Nhất Thế.
Mộng Chi Tiên về đến cạnh Mộng Thải Vân…
Yên Nhược Tuyết trở về hàng ngũ Thủy Hoang Nhất Tộc.
Bảo Kiều, Lệ Huân, Thành Bích ngồi cùng một chỗ.
Mà Cơ Nhã, Cơ Băng lại ở cạnh hai vị Nữ Đế cường đại tuyệt mỹ không nhiễm bụi trần…
Qua một canh giờ tâm sự với các nàng, Lạc Nam cũng biết hai vị Nữ Đế này chính là sư phụ của các nàng: Thường Nga Nữ Đế và Lăng Ba Nữ Đế.
Nói tóm lại, chỉ top 18 người đứng đầu vẫn còn tách riêng biệt, những thí sinh khác đã trả về tự do, lấy tư cách khán giả quan sát vòng thi cuối cùng sắp đến.
Điều này đồng nghĩa, Đăng Đỉnh sẽ diễn ra bên trong Đại Điện cổ kính này.
Quả đúng như Lạc Nam dự đoán…
ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM…
Toàn bộ Đại Điện khổng lồ đột ngột rung lên, mặt đất ở tại trung tâm tách ra, từ bên dưới lòng Đại Điện trồi lên một Đấu Trường khủng bố hình vòng cung.
Hùng vĩ, uy nghiêm, khí phách…là những từ có thể miêu tả Đấu Trường này.
Nó mang đến cho Lạc Nam một loại cảm giác, dù mình thi triển tất cả con bài cũng không thể phá vỡ…
Đấu Trường nằm ở trung tâm đại điện, xung quanh là hầu hết thế lực và cường giả đỉnh cao trong vũ trụ trực tiếp quan sát…
Tình cảnh này, trực tiếp để máu huyết trong cơ thể 18 người sôi lên sùng sục…
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!