Điều này chứng tỏ, sức phòng ngự của hắn khủng bố vô cùng.
“Ngươi cũng tiếp ta một quyền!”
Hắc Y Nhân không chút hề hấn xoay người, một quyền mang theo Cửu Sắc Đế Lôi và sức mạnh của thiên địa nện vào mặt Lạc Nam.
“Siêu Hồn – Hồn Địa!”
Lạc Nam lập tức kích hoạt Hồn Kỹ đã lâu mình chưa sử dụng…
Hồn Lực phun trào hình thành một lãnh địa đem hắn bao phủ vào bên trong.
Ở trong Hồn Địa, chỉ có Hồn Lực mới có thể tiến vào, Lạc Nam dự định tránh né một quyền của Hắc Y Nhân sau đó tiếp tục phản kích.
Nhưng ngay sau đó, quy tắc lại một lần nữa thiên vị Hắc Y Nhân…
Chỉ thấy cánh tay của Hắc Y Nhân được một luồng quy tắc thần bí từ vũ trụ gia trì vào, đấm vỡ Hồn Địa, trực chỉ Lạc Nam.
“Gian lận a…” Lạc Nam cắn răng, bất đắc dĩ tung ra một quyền đón đỡ.
ẦM!
Va chạm dữ dội, hắn chỉ cảm thấy như mình đang đối mặt với một tiểu vũ trụ, liên tục lùi bước…
Quyền đầu của Hắc Y Nhân cứng rắn vượt qua bất luận Thể Tu nào Lạc Nam từng tiếp xúc, thậm chí Lạc Nam đang hoài nghi, bộ giáp Hắc Y Nhân khoác trong người còn mạnh hơn cả Chân Long Chiến Thân…
Chưa kể Hắc Y Nhân lúc này sở hữu toàn bộ Tiên Khí vạn dặm xung quanh…
Cũng vì thế, Hắc Y Nhân không hề e sợ Bá Lực của Lạc Nam, bởi vì Bá Lực vẫn chưa thể phát nát lớp phòng ngự của hắn…
“Vũ trụ có linh, Hắc Y Nhân giống như hậu bối của công thần, nó đương nhiên sẽ che chở, tuy vậy những che chở này cũng sẽ không vượt quá giới hạn cho phép, bằng không Hắc Y Nhân đã sớm vô địch thủ rồi!” Bắc Cung Hàm Ngọc lên tiếng giải thích nói.
“Lại đến!” Hắc Y Nhân càng đánh càng hăng, liên tục được thiên địa cung cấp Tiên Khí khiến hắn như một cổ máy chiến đấu không biết mệt mỏi.
Không có Vực, không có Văn, cũng không có Thần Thông…
Đơn thuần ỷ vào sức mạnh thiên địa và bản năng chiến đấu, Hắc Y Nhân vẫn hung hăng va chạm chính diện với Lạc Nam.
“Quả nhiên a…” Chứng kiến Hắc Y Nhân hùng mạnh, không ít cường giả hồi tưởng lại trận chiến 6000 năm trước…
Khi đó, Tản Viên cũng là một vị yêu nghiệt Thể Tu với sức mạnh khủng bố, sở hữu Thổ Đế Lực nặng nề như núi cùng khả năng triệu hoán Vạn Thú đồng loạt tấn công.
Nhưng vừa bị vũ trụ thiên vị, vừa bị khả năng phòng ngự khủng bố của Hắc Y Nhân làm cho bất lực…
Cuối cùng chỉ có thể không cam lòng nhận thua…
“Lạc Nam nếu thi triển Hãm Quân Xa Luân Kiếm Điển, nói không chừng có thể làm Hắc Y Nhân bị thương!” Trưởng Lão Thiên Địa Hội vuốt râu nói.
“Hắc Y Nhân cũng hiểu điều này, liên tục áp sát, không để Lạc Nam có cơ hội triển khai Hãm Quân Xa Luân!” Không ít người lên tiếng nói.
Mặc dù Lạc Nam thi triển Hãm Quân Xa Luân Kiếm rất nhanh, nhưng khoảng thời gian chém ra liên tục 18 kiếm cũng cần chút ít khoảng trống.
Hắc Y Nhân nhận ra điều này nên liên tục ép sát, quyền đấm cước đá, không cho Lạc Nam bất kỳ khoảng trống nào.
ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM…
Hai người ở không trung triền đấu, đấm nhau đến thiên băng địa liệt…
Lạc Nam dù có 35 đường Tiên Văn gia trì vẫn chỉ có thể cùng Hắc Y Nhân đấm ngang tay, điều này khiến hắn cực kỳ mất hứng…
Lúc này dù có thi triển Vạn Cổ Bất Hủ Thân cũng chỉ gia tăng khả năng phòng ngự cho mình mà thôi, còn chưa đủ phá tan phòng ngự của Hắc Y Nhân này.
Nhanh chóng, trong lòng Lạc Nam lập tức nghĩ ra đối sách…
“Mộc Chu Kết Dính, Xích Luyện Hỏa Xà…xuất!”
Hai loại Dị Thuộc Tính nhanh chóng được triệu hoán…
Mộc Chu Kết Dính nhanh chóng trói lấy đôi chân Hắc Y Nhân, mà Xích Luyện Hỏa Xà cũng quấn chặt thân thể hắn.
“Vô ích!” Hắc Y Nhân hừ lạnh, đang muốn dùng lực gồng mạnh để phá tan trói buộc.
RỐNG!
Thổ Hùng được ngưng tụ từ các loại Thổ Thuộc Tính cuồng dã tiến ra, vòng đôi tay gấu của mình đem Hắc Y Nhân siết chặt.
Tỏa Thiên Hắc Ám tham gia náo nhiệt, nhanh chóng phong tỏa toàn thân Hắc Y Nhân…
Vây nhốt vô cùng chặt chẽ…
KENG KENG KENG KENG KENG KENG…
109 Thanh Vũ Hoàng Kiếm thiêu đốt Bá Lực từ không gian xuất ra, từ bốn phương tám hướng nhắm về Hắc Y Nhân điên cuồng đâm đến.
Vạn Kiếm Quy Tông!
BÙM!
Vừa lúc, Hắc Y Nhân bùng nổ lực lượng chấn nát các loại Dị Thuộc Tính bao quanh lấy mình.
Vũ Hoàng Kiếm đã lao vọt mà đến…
Đồng tử Hắc Y Nhân phóng đại, chứng kiến 109 thanh Vũ Hoàng Kiếm hung hăng đâm lấy mình.
Trong ánh mắt mong đợi của Lạc Nam, liên tục là tiếng va chạm đinh tai nhứt óc vang lên.
Vũ Hoàng Kiếm đâm vào Hắc Y Nhân như gặp phải một khối Kim Loại cứng rắn bậc nhất.
Tia lửa bắn ra bốn phía, ma sát dữ dội, vậy mà không có một chút giọt máu nào bắn ra.
“Muốn tổn thương ta? Xuất ra Đế Binh đi!” Hắc Y Nhân hừ lạnh một tiếng.