Ngay lúc này, tiếng đập cửa vang lên.
Một người đàn ông trung niên uy nghiêm đi vào.
Người đàn ông một thân quân trang, nhìn qua vô cùng bá khí, mà trên quân hàm màu vàng kim có thêu cành lá và hai ngôi sao màu vàng kim.
Các vị chủ nhiệm, người bệnh là cha tôi, tôi muốn nghe ngóng tình huống của ông một chút, hi vọng không quấy rầy đến các vị.
Ngoại trừ Tôn Quảng Vũ, tất cả mọi người để lộ ra mấy phần thận trọng, con trai mà đã là hai sao, thế người cha sẽ là cấp bậc gì?
Trách không được Tôn Quảng Vũ thần bí như vậy.
Mọi người dồn dập gật đầu:
- Không ảnh hưởng.
Tôn Quảng Vũ bên này cũng là vội vàng đứng lên:
- Tư lệnh Tần, mời ngồi.
Tần Trấn Hoành gật đầu, ngồi xuống ở phía sau.
Anh cũng là mới vừa từ đơn vị chạy đến, vì vậy y phục vốn chưa đổi kịp.
Tôn Quảng Vũ nói:
- Đây là kết quả siêu âm phần bụng người bệnh, mọi người nhìn một chút, tôi cảm giác không phát hiện cái tín hiệu dị thường gì.
- Đây là kết quả hình ảnh CT ...
Nhìn từng tấm phim X-quang, mọi người lần lượt thảo luận.
Từ bệnh lý đến đơn xét nghiệm, kết quả kiểm bệnh.
Mọi người thảo luận cũng rất kịch liệt, không có khí chất bệnh biến tính, đây là chủ yếu nhất, bác sĩ nội khoa trong phòng tiêu hóa cũng rất nhiều.
Kết quả chẩn bệnh sơ bộ của người bệnh là bệnh tính chất công năng tính đường tiêu hóa phức tạp!
Thật ra là trước mắt kiểm tra không thể phát hiện có khí chất tổn thương nào, nhiều loại bệnh công năng đường tiêu hóa thời gian dài đồng thời và tồn tại, một hệ liệt nhóm bệnh tật có triệu chứng công năng đường tiêu hóa phức tạp.
Cũng không phải một loại bệnh tật đơn giản.
Bệnh kén ăn, đau bụng, buồn nôn, cái này rất khó tính nhắm vào tiến hành chẩn bệnh.
Mọi người thay nhau phát biểu ý kiến của mình, trên cơ bản bắt đầu thảo luận từ điện sinh lý đường tiêu hóa, thậm chí thảo luận đều là chủ đề mới một chút.
Mà Trần Thương lại nhìn chẳm chằm mấy tấm phim CT và X-quang phần bụng quay chụp trong điện thoại di động, bắt đầu tự hỏi.
Ngay lúc này, sau khi Trần Thương lần lượt nhìn mấy tờ phim X-quang, chợt đứng dậy nói:
- Tôi muốn đi xem người bệnh, tự mình bắt mạch.
Nghe thấy Trần Thương nói vậy, tất cả mọi người sửng sốt một chút.
Ngay cả Tần Trấn Hoành cũng tò mò nhìn người trẻ tuổi này, sinh lòng nghi ngờ, trẻ vậy cũng là chuyên gia?
Tôn Quảng Vũ nhìn thoáng qua Trần Thương, gật đầu đồng ý:
- Đi thôi, đến phòng bệnh xem một chút.
Dù sao, chỉ dựa vào ghi chép trên giấy hơi không đáng tin, thế nào cũng phải nhìn thấy người bệnh rồi nói sau?
Sau khi đến, Trần Thương nhìn ông cụ nằm trên giường, nhắm mắt lại, đang nằm nghe vở hài kịch - Sênh Thượng Đảng.
Nhìn thấy mọi người tới, cười đứng dậy, tắt radio.
Gật đầu chào hỏi với mọi người.
Mà bên này, sau khi Trần Thương nhìn thấy ông cụ đột nhiên cảm giác thấy vô cùng quen mặt, tin tức anh nhìn khi còn bé hình như thường xuyên nhìn thấy ông
Tôn Quảng Vũ nói:
- Lãnh đạo, chúng tôi cần bắt mạch một cái, ông cứ nằm đó là được rồi.
Ông cụ rất phối hợp, nằm tốt cười nói:
- Tới bệnh viện, các anh chính là lãnh đạo, tôi phải phục tùng sắp xếp của các anh.
Trần Thương nhìn ông cụ dễ nói chuyện như thế, bất đắc dĩ cười cười, xoa đôi bàn tay, để tay ấm lên, bắt đầu bắt mạch.
Phần bụng phẳng mềm, ấn lên không thấy đau, cơ căng cứng ...
Bắt mạch âm đục giới cũng không dị thường ...
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!