Trương Hữu Phúc kể lại những lời Đoàn Ba vừa nói cho Dương Đồng.
Hai vợ chồng cũng thảo luận một đêm.
Ở trong mắt người khác, Trương Hữu Phúc và Dương Đồng cũng coi như là người có tiền, có quyền, có văn hóa gia đình ở Tỉnh Nhị, thế nhưng họ biết rõ, mình cũng cần chỗ dựa.
Trương Hữu Phúc kể chuyện về Trần Thương cho thư ký Đàm của lão cấp trên, không vì cái gì khác, chỉ hi vọng sau sẽ có mối quan hệ tốt với Trần Thương.
- Lão Đàm, viện trưởng Tần cũng sắp điều đi rồi, vị trí của anh không thay đổi, nếu đã như vậy, anh phải suy nghĩ thật kỹ làm sao cho phải.
Trương Hữu Phúc nói.
Đàm Lập Quốc gật đầu:
- Cám ơn, Hữu Phúc.
Trương Hữu Phúc gật đầu:
- Ừm, viện trưởng tương lai còn chưa biết là ai, anh muốn động cũng tốt, muốn ngồi vững ở vị trí này cũng được, tiểu Trần chính là mấu chốt.
Đàm Lập Quốc ừ một tiếng:
- Ùm, đúng!
Một đêm này, Đàm Lập Quốc đã đưa ra một quyết tâm.
Sáng sớm hôm sau lúc đi làm, Đàm Lập Quốc lấy hai bình đặc cung quý giá giữ bao nhiêu năm trong nhà ra, buổi sáng đi tặng cho Tần Hiếu Uyên.
- Ông Tần, gần đây tôi kiêng rượu, trong nhà có hai chai Mao Đài, cho người khác thì tôi cứ thấy tiếc, mà ông cũng thích uống rượu, nên đem tới cho ông.
Đàm Lập Quốc cười đặt rượu ở trên bàn cho Tần Hiếu Uyên.
Chuyện này khiến Tần Hiếu Uyên sững sờ:
- Lão Đàm, có chuyện gì cứ nói thẳng, ông thế này cứ khiến tôi sợ cực kỳ.
Đàm Lập Quốc lắc đầu:
- Thật không có chuyện gì, cũng không đúng, có chuyện, chờ lúc Duyệt Duyệt nhà ông và tiểu Trần kết hôn, nhớ mời tôi nhé! Đúng, đến lúc đó rượu, thuốc lá cũng đừng chuẩn bị, chỗ tôi đã có sẵn.
Lần này, ngược lại là Tần Hiếu Uyên hơi không biết làm thế nào.
Sau đó, Trần Thương sẽ không cần đi lo liệu chuyện gì, toàn thân toàn ý chú tâm vào con đường làm phụ trợ và nhận thêm ca bệnh!
Bệnh viện An Trinh, tổng viện quân đội thủ đô, bệnh viện Địa Đàn ...
Đâu đâu cũng có bóng dáng Trần Thương.
Đi tới đâu, chính là truyền thuyết chỗ đó!
Trần Thương dẫn theo Oersted làm phụ trợ không ngừng chạy đi rừng, học trộm kỹ năng!
Mục đích của Trần Thương cung rat đơn gian, có thể học bao nhiêu thì học bấy nhiêu, học không được cũng không sao.
Dù sao việc chuyển chức nhiệm vụ của mình cũng sắp hoàn thành, đến lúc đó, mình dùng kỹ năng điểm học tập nối lại mật - ruột.
Mà lúc này, tổng bộ ( The Lancet ở nước Anh, trong hội nghị, một câu nói của tổng biên đã làm rối loạn tất cả Chương trình.
- Tờ báo cuối tháng ba đổi một chủ đề mới, đến từ một bài luận văn về phẫu thuật đường mật chật hẹp của Trung Quốc, tác giả là Oersted và Mã Nguyệt Huy, làm đề mục trang đầu!
Tổng biên Plandos nhìn mọi người rồi nói.
Các chủ biên và biên tập ở dưới lập tức sững sờ:
- Đã sắp xếp xong xuôi, hôm nay sẽ bắt đầu in và phát hành, có phải không quá thích hợp không?
- Bất ngờ đổi bản thảo có thể sẽ khiến cho người gửi bản thảo bất mãn?
Plandos lắc đầu:
- Thích hợp, mà tôi còn cảm thấy rất thích hợp.
- Chúng ta không cần người gửi bản thảo có hài lòng hay không, cái mà chúng ta cần chính là người đọc hài lòng, nội dung hay chắc chắn phải mau chóng được truyền bá ra ngoài, đây mới là tôn chỉ của chúng ta.
- Hội nghị đường tiêu hóa thế giới tháng 5, tờ báo tháng tư của chúng ta căn bản không kịp truyền bá, mà trùng hợp bây giờ, bản luận văn này rất có giá trị, tôi cho rằng chắc chắn phải để càng nhiều nhân viên y tế đọc được.
Plandos suy nghĩ một chút, đột nhiên nói:
- Nếu đổi bản thảo sẽ không thích hợp, vậy cứ thêm một bài, đặt ở phía trước.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!