Khoảng thời gian này đi mấy bệnh viện làm phụ trợ, thu hoạch rất lớn!
Khỏi cần phải nói, học trộm kỹ năng lại lần nữa phát huy sức mạnh của nó, thành công học được phẫu thuật nối lại mật - ruột cấp đại sư.
Khoảng thời gian này, Trần Thương càng đi nghiên cứu sâu, càng phát hiện ra vấn đề và chi tiết của xây dựng lại đường tiêu hóa.
Nhưng phát hiện thì phát hiện, lâm sàng vẫn là lâm sàng.
Phẫu thuật cắt bỏ đầu tụy tá tràng của bệnh Ung thư đầu tụy chính là một cơ hội rất tốt để làm lâm sàng.
Thật ra, đây cũng là độ khó lớn của việc xây dựng lại đường tiêu hóa, dự đoán được tình hình xấu nhất của bệnh tình, nhiều biến chứng bệnh nhất, có ích cho việc duy trì ca phẫu thuật ngắn nhất.
Lý giải sự khác biệt của chiều sâu, tầm nhìn và biện pháp đều không giống nhau.
Ca phẫu thuật ngày thứ sáu, nhưng Trần Thương đã bắt đầu mong đợi.
Thế nhưng, Trần Thương nghĩ không ra một chuyện, vì sao một ca phẫu thuật ung thư đầu tụy giai đoạn đầu bình thường, lại có thể cho mình một tấm thẻ Đặc huấn chứ?
Dựa theo phán định của hệ thống, độ khó và ban thưởng có quan hệ trực tiếp với nhau, cũng sẽ không quản người bệnh có thân phận gì.
Ban thưởng tấm thẻ Đặc huấn này, như thế nào cũng phải là một boss cấp lãnh chúa trở lên!
Thế nhưng hiện tại xem ra, chẳng qua là người bệnh chỉ bị ung thư đầu tụy giai đoạn đầu, không có thay đổi vị trí hay di căn.
Nghĩ không ra!
Sáng thứ sáu, từ sớm Trần Thương đã đến văn phòng của khoa Ngoại tổng hợp bệnh viện Hiệp Hòa.
Tôn Quảng Vũ nhìn thấy Trần Thương tới, sắc mặt hơi quỷ dị, vội vàng gọi Trần Thương lại.
Trần Thương thấy thế, tò mò đi tới:
- Chủ nhiệm Tôn, sao vậy?
Tôn Quảng Vũ kéo Trần Thương sang vừa, nhỏ giọng nói:
- Người nhà họ đang cãi vã.
Trần Thương lập tức sửng sốt:
- Vì sao?
Tôn Quảng Vũ bất đắc dĩ nói:
- Người con trai thứ hai của Tần gia muốn người của Mayo làm phẫu thuật cho ông cụ, ông cụ lại nhất quyết không đồng ý!
- Ông cụ sinh ra ở thời đại trước, cái này ... Hơi thành kiến, mà lại nhất quyết giữ tư tưởng thâm căn cố đế, không lay chuyển được, sống chết không đồng ý để người nước Mỹ làm phẫu thuật cho mình.
Trần Thương hơi sững sờ, thật ra cũng có thể lý giải, dù sao ông lão cũng xuất thân từ quân ngũ, trải qua một số chiến tranh, tự nhiên tư tưởng sẽ tương đối bảo thủ.
Mặc dù ở thời đại này hơi cứng nhắc, thế nhưng ... Nghĩ đến ông lão, thật đúng là hơi đáng yêu.
- Đúng rồi, chủ nhiệm Tôn, ông cụ biết bệnh của mình chứ?
Trần Thương tò mò hỏi.
Tôn Quảng Vũ cười khổ một tiếng:
- Ông cụ ấy à, cứ như gương sáng vậy, trong lòng vô cùng thông thấu, biết tất cả mọi chuyen, nhung cảm xuc các phương diện đều rat tốt, tích cuc làm phẫu thuật, những thứ này đều không có vấn đề.
Nói đến đây, Tôn Quảng Vũ hơi hổ thẹn:
Nhac toi cung trach toi, khong nen lam mồm.
Ông lại tiếp tục thở dài nói:
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!