Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Bác Sĩ Nguy Hiểm - Bác Sĩ Thần Thông - Trần Thương (FULL)

Cũng là nghĩa vụ!

Chính mình yêu cầu làm tốt chuyện này, mới có thể không phụ lòng tín nhiệm của mọi người.

Sau lưng những tổ viên kia cũng biết, những chức vụ này thật sự là đảm đương và nỗ lực.

Họ không biết tổ trưởng khác có thể làm được hay không, nhưng họ biết rõ, Trần Thương có thể làm được!

Họ phục anh!

Loại kính nể này không liên quan tới tuổi tác, không liên quan tới thân phận, chỉ có quan hệ với một phần đảm đương và trách nhiệm này!

Trần Thương thấy thế, vội vàng cười nói:

- Không có chuyện gì, trẻ tuổi đâu, qua mấy ngày sẽ tốt.

Tiêu Nhuận Phương hít một hơi thật sâu, nhìn Trần Thương, nửa ngày, lúc này mới bất đắc dĩ nói:

- Khổ cực!

Tiêu Nhuận Phương nói sau đó, những tổ viên sau lưng cũng dồn dập gật đầu, nhìn Trần Thương nói câu:

- Khổ cực! Tổ trưởng.

Nghe thấy mọi người dồn dập nói như vậy, Trần Thương cũng bất đắc dĩ nhếch miệng cười một tiếng.

Tiêu Nhuận Phương nhìn đồ vật trong phòng trực ban, đột nhiên hỏi:

- Rất lâu không về nhà à?

Trần Thương gật đầu:

- Vâng, hết bận khoảng thời gian này thì tốt, không có gì, thời gian cách mở hội nghị chỉ có một tuần, kiên trì một chút nữa.

Con mắt Tiêu Nhuận Phương hơi ửng đỏ, cô từ trên người Trần Thương thấy được tinh thần làm việc cho khoa học của những người thế hệ trước!

Cô hít sâu một hơi, nhẹ gật đầu:

- Được, tôi cũng không khuyên giải cậu.

- Chờ sau khi hội nghị lần này kết thúc, cho cậu nghỉ, nghỉ ngơi thật tốt, không nghỉ ngơi tốt không cho phép quay lại! Muốn đi chỗ nào du lịch thì cứ đi, quốc gia chi trả cho cậu!

Tiêu Nhuận Phương không có tiếp tục lưu lại, cô biết mình lưu lại đối với bọn người Trần Thương ngược lại là chậm trễ công việc của bọn họ, thế là rời đi thật sớm.

Mà trung tâm Cấp cứu lại lần nữa lâm vào bên trong công việc bận rộn.

Bận rộn một ngày sau đó, Trần Thương cuối cùng có thời gian nghỉ ngơi một chút.

Lúc này lại là hơn ba giờ sáng.

Phòng trực ban không có người, chỉ có một mình Trần Thương.

Dư Dũng Cương vì để cho Trần Thương nghỉ ngơi thật tốt, phân phòng trực ban cho Trần Thương, để cái thành viên trực ban khác đi văn phòng chủ nhiệm nghỉ ngơi.

Cứ như vậy, Trần Thương qua lên tháng ngày ngay ở phòng trực ban.

Mở cửa sổ ra, hít thở thông khí, gió đêm thổi tới cũng tỉnh táo thêm một chút.

Cầm lấy điện thoại nhìn tin tức một chút, đây là công việc giải trí duy nhất mỗi ngày của anh!

Mặc dù Trần Thương không trở về nhà mỗi ngày, Tần Duyệt đều sẽ quay lại một vài video cho anh, chia sẻ qua.

Mỗi khi nhìn thấy khuôn mặt vui vẻ tươi cười của Tần Duyệt, anh luôn vui vẻ như vậy. Tựa như thiên hạ có tốt đẹp đến đâu, chuyện khó khăn cũng không đáng anh bận tâm.

Có đôi khi, một đoạn tình yêu tốt đẹp thật là đủ để an ủi nhân sinh mệt mỏi, để anh tháo tất cả bọc hành lý xuống, thư giãn thích ý trong lòng.

Trả lời mấy tin nhắn của Tần Duyệt, Trần Thương chuẩn bị đi ngủ, đột nhiên âm thanh nhắc nho của hệ thống vang lên.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!