Thật ra Oersted đối với Trần Thương, còn rất tôn trọng!
Nhưng anh hi vong Trần Thương có thể trở thanh hội trưởng Ngoại khoa tiêu hóa, nhưng lại không xuất phát từ tư tâm.
Oersted và Trần Thương có một điểm không giống nhau, xuất thân quốc tịch nước Anh đối với anh cũng không coi trọng như vậy, mà sau khi trải qua liên minh Châu Âu EU lâu dài, càng là như vậy.
Sau khi đi qua khoảng thời gian ở chung này, anh ngày càng biết được thiên phú Trần Thương mạnh cỡ nào!
Y học vừa bắt đầu khảo nghiệm một người là chăm chỉ, cơ sở anh càng vững chắc, tiến bộ sẽ càng nhanh, này sẽ quyết định anh có thể trở thành một bác sĩ nội trú ưu tú hay không.
Thế nhưng lâu dần, anh sẽ phát hiện, chỉ bằng vào chăm chỉ đã không đủ dùng, vào lúc này, tư duy lâm sàng sẽ quyết định anh có thể trở thành một cái chủ trị hợp cách hay không!
Có thể trở thành một chủ nhiệm ưu tú, cấp quốc gia, danh y cấp tỉnh thành hay không, cái này xem chính là thiên phú!
Bác sĩ như thế, bác sĩ khoa ngoại lại càng như vậy!
Anh càng thêm chú ý năng lực tư duy, năng lực động thủ, năng lực cách tân, và năng lực khẩn cấp ứng biến, ... của một người.
Oersted tự nhận mình đã đầy đủ ưu tú, thế nhưng sau khi gặp Trần Thương, anh mới hiểu, người trẻ tuổi này, là người có thể thay đổi hoàn cảnh lớn trước mắt của khoa Ngoại tiêu hóa.
Oersted cũng càng thêm hi vọng anh tới thay đổi, vì lẽ đó, Oersted lại trợ giúp anh.
Thế nhưng, vẫn là tích lũy không đủ!
Tuyệt đối không nên đánh giá thấp bất kỳ ai có khả năng cạnh tranh chức hội trưởng.
Họ mỗi người đều đã phấn đấu trong trọn vẹn ngành nghề này mấy chục năm.
Cho dù nhân phẩm như thế nào, năng lực khẳng định là có.
Thật ra nói câu nói từ đáy lòng, năng lực và nhân phẩm chẳng có quan hệ, thậm chí rất nhiều người là đạt thành một loại mục đích, sẽ càng thêm không từ thủ đoạn, sẽ càng thêm cố gắng.
Cho dù là Jim Lawrence, Hubert hay học vị Hamilton viện sĩ viện y Harvard điệu thấp kia, họ đều rất ưu tú.
Thế nhưng, thời đại phát triển quá nhanh.
Kỹ thuật khoa học, máy tính, tài liệu các loại bất cứ vật biến hóa gì, đều sẽ thay đổi thời đại này.
Sau khi Oersted trở về, nghiêm túc phân tích và học tập lý niệm xây dựng lại đường tiêu hóa của giáo sư Trần Thương nhà mình.
Anh chợt phát hiện một vấn đề, loại lý niệm này cũng không phải là chưa từng tồn tại qua.
Thế là anh bắt đầu đọc qua sách vở, tìm đọc văn hiến, quả nhiên bị anh tìm được.
Sớm vào năm 1960, đã có một đám học giả nói loại ý nghĩ này ra, hơn nữa còn nếm thử và cố gắng rồi.
Thế nhưng nhiều lần thất bại.
Vì cái gì?
Bởi vì tài liệu và thiết bị vốn theo không kịp ý nghĩ bọn anh.
Đơn giản ví dụ, anh muốn sửa chữa ống tụy, anh có thích hợp chỉ khâu lại à?
Cái này cần một thể kim chỉ châm nhỏ chỉ nhỏ, đảm bảo tính bền dẻo, đồng thời phải phòng ngừa yêu cầu cắt thiết kế phương pháp khâu lại.
Cái hạn chế này lại phát triển!
Phát minh máy bay, phát hiện đèn điện, phát minh ô tô chẳng lẽ người xưa không nghĩ đến à?
Dĩ nhiên không phải!
Mà là bởi vì nghĩ đến cũng không cách nào vượt qua!
Đây cũng là vì sao học hội tuyển cử cách tân lần này mời danh giáo tham gia, chính là thích ứng thời đại mới.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!