Là anh trực tiếp mở tầm mắt của tôi đó, cuối cùng lại nói tôi: Thiên tài và quái vật là có khác biệt.
Triệu Lập Tân thở dài:
- Tổ trưởng Trần, anh ... Thật lợi hại!
Trần Thương cười nói:
- Chủ nhiệm Triệu cũng dạy rất tốt.
Một câu làm Triệu Lập Tân sửng sốt.
Chẳng lẽ ... Thật sự là tôi có cái thiên phú này?
Nghĩ tới đây, Triệu Lập Tân rơi vào trầm tư, có lẽ tôi vẫn coi nhẹ hạch tâm thiên phú của mình, sở trường tôi tương đối tốt là giáo dục người à?
Có điều vào lúc này, một nam thanh niên hơn hai mươi tuổi đi tới:
- Giáo sư, một hồi có ca phẫu thuật, đây là bản bệnh lịch.
Một câu trực tiếp làm Triệu Lập Tân thức tỉnh!
Tỉnh lại đi, anh nhìn một cái dáng vẻ học sinh mình là gì, trong lòng anh không có điểm số?
Triệu Lập Tân hoàn toàn tỉnh ngộ, chuẩn bị trục xuất học sinh ra khỏi sư môn
Anh cảm thấy, là học sinh hạn chế đường phát triển của mình.
Cần phải thu nhiều đệ tử như Trần Thương chút, dù sao ... Sư bằng đồ quý!
- Ai ...
Triệu Lập Tân thở dài:
- Đi lấy quả nho và hạt quả nho kia tới đây, nhìn xem viết cái gì.
Người trẻ tuổi gật đầu, đi cầm quả nho tới, còn có ba cái hạt.
A? Đây ... Đây là giáo sư ngài khâu sao, khâu thật là tốt, không đúng ... Cái này so trước đây tiến bộ quá nhiều!
Người trẻ tuổi xúc động một tiếng:
- Tôi đi, còn khắc trên hạt!
Người trẻ tuổi nhạy cảm phát hiện trên hạt quả nho hình như còn có chữ viết:
- Đây là chữ gì thế?
Sau khi nói xong, anh tranh thủ thời gian cầm kính phóng đại bên cạnh qua, lập tức trợn tròn mắt.
Triệu Lập Tân thấy thế vội vàng nhận lấy nhìn kỹ!
Đây là ... Khắc chữ?
Mà lại là ... Chữ phồn thể!
Tổ trưởng Trần cái này cần ... nhàm chán tới cỡ nào, mới có thể làm ra chuyện
vậy.
Thế nhưng, nhìn chữ khắc tinh vi, nhưng cũng để Triệu Lập Tân ý thức được, vị tổ trưởng Trần này, tuyệt đối là quái vật.
- Đây là tổ trưởng Trần làm người máy phẫu thuật biểu diễn.
Triệu Lập Tân nói với học sinh.
Học sinh nhìn Trần Thương, tràn đầy sùng bái!
Vị tổ trưởng Trần này, ở trong lòng người Ngoại khoa tổng hợp là một anh hùng đó.
- Giáo sư Trần, cái này ... Cái hạt nho này tặng cho tôi được không?
- Không được!
Hà Chí Khiêm quả quyết đánh gãy người tuổi trẻ, trực tiếp nói:
- Đây là thứ tổ trưởng Trần dạy bảo chúng tôi, chúng tôi chia ra mỗi người một viên, sau này dùng để cảnh cáo bản thân! Khuyên bảo mình làm phẫu thuật phải đã tốt còn phải tốt hơn!
Triệu Lập Tân nhìn thoáng qua chủ nhiệm, hoàn toàn tỉnh ngộ, đúng nha!
Trách không được tổ trưởng Trần muốn làm như thế này.
Lợi hại như tổ trưởng Trần, làm sao lại làm chuyện nhàm chán như thế?
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!