Trên máy bay.
- Em qua đây!
Không đâu!
- Để anh sờ một chút!
- Mơ đi!
- Anh thật không sờ soạng, em qua đây, trên máy bay, nhỏ giọng một chút, người ta đều ngủ!
Trần Thương bất đắc dĩ nói.
Lúc này, Tần Duyệt mới tiếp tục ngủ.
Trần Thương nhìn chẳm chẳm Tần Duyệt, nhìn chằm chẳm tùy thời chờ động.
Khoảng năm phút sau, Trần Thương quay người thấy Tần Duyệt đã ngủ thiếp đi, lập tức nở nụ cười hắc hắc hắc, đưa tay phải ra bắt đầu sờ đầu của cô!
Xoa như thế mấy phút, Trần Thương cảm giác trên tay mình đã có điện, lúc này mới hài lòng buông xuống tay.
Bắt đầu nhận lấy ban thưởng!
[ Đinh! Đang tổng kết ban thưởng ... Chúc mừng anh trong hội nghị lần này trở thành hội trưởng học hội Ngoại khoa tiêu hóa thế giới, nhận được phong phú ban thưởng! ]
[ Nhận được ban thưởng: 1, Tàng bảo đồ x 1; 2, Quyển trục nhiệm vụ màu vàng x 1; 3, Bảo rương hoàng kim x 1; 4, Sách kỹ năng x 1! ]
Trần Thương trừng lớn hai mắt, nhìn nhiều phần thưởng phong phú như thế.
Trong lòng kích đông, tay run rẩy, thừa dịp Tần nha hoàn vẫn còn Âu khí, trực tiếp ấn mở sách kỹ năng!
[ Phẫu thuật làm sạch vết thương sọ não: Cấp hoàn mỹ! ]
Trần Thương cười ha hả!
Tới, tới rồi!
Xem ra, mình đã phát hiện lỗ thủng của hệ thống.
Nghĩ tới đây, Trần Thương liếc mắt về phía bảo rương hoàng kim, bảo rương hoàng kim này lớn như vậy, chắc chắn là đồ tốt.
Mấy phút sau đó ...
Tần Duyệt tức sùi bọt mép, con mắt mở to nhìn chẳm chằm Trần Thương, lúc này tóc của cô đã sớm đã bị Trần Thương làm cho rối tung rối mù, giận đùng đùng nắm lấy tay Trần Thương, trực tiếp cắn một cái trên cánh tay!
Trần Thương lập tức che miệng, đau nhe răng trợn mắt thế nhưng lại không dám kêu lên.
Cắn đã rồi, lúc này Tần Duyệt mới lấy điện thoại ra bắt đầu chỉnh sửa lại mái tóc của mình!
Tức chết rồi, không biết bắt đầu từ khi nào thẳng nhãi này dưỡng thành một thói quen sờ đầu, mà mỗi lần như vậy đều làm cho tóc của mình lộn xộn hết cả lên
Trần Thương cảm thấy mình không thể lãng phí Âu khí mà Tần Duyệt mang tới, cắn tay cũng phải hết sức lợi dụng.
Trực tiếp mở ra bảo rương hoàng kim.
[ Đinh! Mở ra bảo rương, nhận được thiên phú: Thao tác nội soi. ]
Thiên phú?
Trần Thương sửng sốt.
[ Đinh! Thiên phú thao tác nội soi: Nắm giữ cảm giác không gian nội soi một cách hoàn mỹ, khi tiến hành thao tác nội soi, hiệu suất, độ chính xác, tính ổn định ... của thao tác sẽ tăng lên biên độ lớn! ]
Trần Thương nuốt ngụm nước miếng, nhìn thoáng qua cái thiên phú này, sau đó lại nhìn một chút dấu răng chỉnh tề trên cánh tay mình.
Cắn răng một cái, làm cái quyết định!
Đến, bảo bối, cắn anh một cái nữa đi!
Trần Thương nhìn chằm chẳm Tần Duyệt, lấy hết dũng khí nói.
Tần Duyệt nghe xong, lập tức thẹn quá hóa giận:
- Đi chết đi, đồ lưu manh!
Trần Thương trợn tròn mắt.
Lưu manh?
Sao mình lại lưu manh rồi?
Không phải chỉ là nói em cắn cánh tay một cái à?
Cái này ... Cũng thành lưu manh!
Trần Thương rất là không hiểu tư duy của con gái.
Nhưng hai ban thưởng trước mắt này đối với Trần Thương đã đầy đủ.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!