Dư Dũng Cương thấy Trần Thương tới, cũng chậm rãi cong môi cười.
Thời gian Trần Thương không ở đây, anh rõ ràng cảm giác hơi căng thẳng.
Thứ cảm giác này lam Dư Dũng Cương hơi không thích ứng kịp.
Dù sao ... Trước khi Trần Thương đến, toàn bộ sáu khoa cấp cứu phát triển vẫn cực kỳ thuận lợi, dù không có Trần Thương và liên tiếp những chuyện lớn sau đó, nhưng cũng coi là đâu vào đấy.
Nhưng giờ Trần Thương chợt biến mất gần một tháng, lại để Dư Dũng Cương hơi trở tay không kịp.
Mã Nguyệt Huy càng thấy cuộc sống như mất đi ý nghĩa vậy.
Ngay cả việc ký tên bình thường cũng lực bất tòng tâm.
- Ngày thứ 21 Trần Thương rời đi ... Nhớ anh ...
Mấu chốt nhất là Trần Thương tới trung tâm cấp cứu mới mấy tháng, đã để số lượng chất lượng người bệnh tăng rõ lên không ít.
Cái này để mọi người áp lực rất nhiều.
Thời gian gần đây, người luôn hăng hái như lão Dư cũng thấy bồn chồn trong lòng mỗi, lúc thấy người bệnh anh đều lo lắng có thể cứu hay không?
Suy nghĩ này trước đây cũng có, thế nhưng không mãnh liệt như thế.
Quay người thấy Trần Thương đến, mọi người ở tổ tiên phong đều nhanh chóng hiện ra nụ cười.
- Tiểu Trần quay lại rồi!
Dư Dũng Cương cười đứng dậy, bảo Trần Thương ngồi xuống.
Lão Mã nháy mắt chạy tới ngồi chung với Trần Thương.
Hai mắt đẫm lệ nhìn Trần Thương:
- Cuối cùng cậu cũng quay lại ...
Hành động này làm Trần Thương kém chút giật nảy mình, muốn đứng dậy báo động đồng chí cảnh sát người này muốn quấy rối tình dục!
Lão Dư thấy Mã Nguyệt Huy như vậy, trên mặt thì tỉnh bơ, dưới mặt bàn thì nhanh chân đạp thằng nhãi này một cước.
Quay qua nói với Trần Thương:
- Tiểu Trần, cậu ngồi xuống đi.
Bốn năm cảnh sát nhìn Trần Thương, cũng hơi tò mò, người trẻ tuổi này đến cùng là ai vậy?
Nhân viên công tác công ty bảo hiểm kia cũng đầy cảnh giác nhìn chẳm chằm Trần Thương.
Mấy lời vừa nãy của Trần Thương nháy mắt hấp dẫn chú ý của mọi người.
Tiêu Lĩnh nhìn Trần Thương, nhíu mày nói: