Những lời này, trực tiếp làm cho đám cảnh sát trực tiếp sửng sốt!
Mọi người trừng lớn mắt nhìn Trần Thương, tràn đầy kinh ngạc!
Khỏi cần phải nói, một chuỗi danh hiệu dài như vậy, trực tiếp làm cho mọi người ... Không hiểu gì chỉ biết rất lợi hại!
Bác sĩ ngoại khoa tuyến tụy giỏi nhất cả nước!
Hội trưởng học hội ngoại khoa tiêu hóa thế giới!
Danh hiệu này có thể nặng bao nhiêu!
Tiêu Lĩnh nhìn Trần Thương, sửng sốt một chút, anh cho rằng chẳng qua chỉ là bác sĩ bình thường, không ngờ ... lại là một nhân vật lợi hại như thế.
Pháp y Lý Nguyên Chu càng tràn đầy tò mò đánh giá Trần Thương.
Trần Thương cười cười, nhìn chẵm chẵm nhân viên công ty bảo hiểm, cười không nói.
Mà đối phương, lại đã sớm ngơ ngác.
Anh biết rõ điều này có ý nghĩa gì!
Nếu Trần Thương lợi hại như vậy ... lời anh nói có thể làm chứng cớ!
Dù sao, anh tìm ai làm chứng, tìm chuyên gia cỡ nào có thể chuyên nghiệp hơn cả Trần Thương chứ?
Dù là đi Ủy ban Hòa giải Y tế, Hiệp Hòa ... Vân vân đều vô dụng!
Tiêu Lĩnh nhìn Trần Thương:
- Hội trưởng Trần, ký tên đi.
Nói xong, đưa bản ghi chép tới.
Trần Thương gật đầu, nhận lấy, viết tên của mình lên trên.
Tiêu Lĩnh cầm bản ghi chép, nhìn một chút, tiếp đó ... Nhíu mày nhìn chằm chẳm Trần Thương.
Trần Thương sững sờ:
- Cục trưởng Tiêu, còn có vấn đề gì không?
- Hội trưởng Trần, bút là của tôi.
Trần Thương sững sờ, lập tức kịp phản ứng, vội vàng trả bút vừa ký tên vô ý nhét vào túi lại cho Tiêu Lĩnh, ngượng ngùng nói:
- Cục trưởng Tiêu, xin lỗi, quen tay ...
Hiện tại Trần Thương rất sợ!
Thật vất vả làm màu, lại ngay trực tiếp trộm bút trước mặt cục trưởng cục cảnh sát, không đúng ... Cũng có thể nói là cướp bút, đây có bị coi là cướp bóc không?
Trần Thương nói thật, hiện tại hơi sợ ...
Nhân viên y tế xung quanh thấy màn này cũng lập tức bất đắc dĩ cười trộm.
Hoàn toàn chính xác, mỗi một bác sĩ đều có một chấp niệm đối với bút!
Trên bàn văn phòng bác sĩ trường tồn luôn để hai vật: Một là 100 khối tiền, hai là 1 cây bút.
Anh yên tâm, cầm tiền là người khác, cầm bút tuyệt đối là bác sĩ!
Mọi người thấy Trần Thương trộm bút ngay trước mặt cảnh sát, bất đắc dĩ giơ ngón tay cái lên.
Họ nhiều nhất lúc đi tiệm ăn cơm, khi viết thực đơn sẽ thuận tay bỏ bút vào túi, nhưng rất ít người dám làm chuyện này ngay trước mặt cảnh sát.
Có điều, hiện tại phòng ăn gần bệnh viện đều học thông minh, họ buộc luôn bút trên thực đơn ...
Một chuyện vinh quang nhất của Lão Mã là một lần lái xe nhanh bị cảnh sát giao thông ngăn lại, sau khi bị phạt tiền thuận tay cầm bút của cảnh sát giao thông đi!
Tiêu Lĩnh nghe thấy Trần Thương, lắc đầu:
- Không có chuyện gì.
Sau khi nói xong, Tiêu Lĩnh nhìn qua thân nhân của người đã chết, nói:
- Chuyện này, chúng tôi sẽ xử lý công bằng, chắc chắn sẽ cho mọi người một câu trả lời hài lòng.
Mọi người dồn dập rời bệnh viện.
Cậu bé nhỏ cũng theo mẹ rời đi, thế nhưng không bao lâu đã vòng trở lại, cuối người một cái về phía Trần Thương:
- Cám ơn chú bác sĩ!
Có đôi khi, cuộc sống thật sự là một ngời thầy vô tình, dùng roi tẩm nước ớt nóng đánh người!
Nhìn cậu bé mới chỉ mười mấy tuổi, Trần Thương gật đầu:
- Chăm sóc mẹ cho tốt, cố gắng nhé.
Cậu bé nhỏ nghe xong, lập tức hít mũi một cái, trừng không cho nước mắt chảy ra đến, dùng lực gật đầu:
- Vâng!
...
...
Mọi người tản đi, văn phòng chỉ còn lại nhân viên công tác bệnh viện.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!