Cuộc sống dần bước vào quỹ đạo.
Buổi sáng Trần Thương vừa tới bệnh viện, gặp được Dương Khiết, cô vội vàng chạy tới:
- Bác sĩ Trần.
Vừa Trần Thương vừa mặc áo blouse trắng, vừa hỏi:
Làm sao vậy, chị Dương?
Dương Khiết ngượng ngùng nói:
- Cái kia, con gái của chị gái chị, cậu còn nhớ chứ?
Trần Thương lập tức nghĩ đến cô bé không có mũi kia, lập tức gật đầu:
- Vâng, nhớ kỹ, tình huống của bé gần đây ổn định chưa?
Dương Khiết gật đầu:
- Ừm, tình huống giờ cơ bản cũng tốt, chỉ là mũi ... cậu xem có thể làm phẫu thuật không?
Lúc ấy cân nhắc đến bệnh tình cô bé phức tạp, mà lại vì mũi tam giác nguy hiểm tổn hại nhiễm trùng, dẫn đến tâm huyết nhiễm trùng và lá lách sưng to lên, người bệnh còn uống kích thích tố trong thời gian dài.
Các phương diện miễn dịch của thân thể tương đối kém, nếu tiến hành phẫu thuật, không chỉ không thể khôi phục, thậm chí bệnh tình còn nặng thêm.
Vì thế, lúc đó Trần Thương định cũng là chọn ngày phẫu thuật, chờ cơ sở bệnh của bé chuyển biến tốt đẹp, kích thích tố theo giảm xuống, sau này sẽ tiến hành phẫu thuật sau.
Trần Thương nghe thấy cũng gật đầu đồng ý:
- Vâng, em nhớ được nhà họ có quen biết hội trưởng Cung Đại Trân nha?
- Được rồi, chuyện này để em xử lý, chị không cần lo lắng.
Trần Thương cười an ủi.
Dương Khiết nhẹ gật đầu:
- Cám ơn cậu, bác sĩ Trần.
Trần Thương cười nói:
- Không có chuyện gì.
Bên này vừa dứt lời, bên kia tiểu Kha lại chạy tới.
- Chị Dương, người bệnh giường 19 không chịu rửa ruột.
Dương Khiết vừa nghe thấy, vội vàng đi tới phòng bệnh.
Không bao lâu, Dương Khiết bất đắc dĩ quay lại, nói qua với lão Mã:
Tổ trưởng Mã, ông lão giường 19 từ chối rửa ruột.
Mã Nguyệt Huy lập tức sững sờ:
- Tại sao vậy?
Dương tỷ dở khóc dở cười nói đến:
- Ông cụ cảm thấy ngại, chắc chắn phải bảo chúng ta tìm y tá nam, thế nhưng y tá nam khoa chúng ta đều ở phòng phẫu thuật, bây giờ đi tìm chỗ nào đây.
Mã Nguyệt Huy nghe được để sữa đậu nành xuống, đứng dậy nói:
- Đi thôi, tôi đi xem một chút, ồ? Tiểu Trần tới, đi, đi rửa cái ruột với tôi!
Trần Thương hơi nhìn bánh bột ngô trong tay, thuần thục bỏ vào trong bụng, anh sợ một hồi quay lại mình lại không muốn ăn.
Mã Nguyệt Huy thấy thế, lập tức chậc chậc một tiếng:
- Các anh nha, cũng quá lập dị.
Trong lúc nói chuyện, hai người cùng đi tới phòng bệnh, ông cụ nằm trên giường gào khóc thét lên, bạn già bên người cũng bất đắc dĩ cười khổ không thôi.
Một trai một gái cũng là hiếu thuận, đứng bồi ở bên cạnh.
Thế nhưng ông cụ là già trở lại nhỏ, tức giận đến quở trách ba người:
- Sao tôi lại sinh hai đứa con như này ...
- Khuê nữ người ta cho tôi ... Uổng cho các anh nghĩ ra!
Bạn già như cười mà như không cười nhìn lão cổ hủ này:
- Đây là thủ đoạn trị liệu của bác sĩ, bây giờ ông không đi đại tiện được, thấy ông khó chịu.
Ông cụ trợn mắt nhìn sang:
- Cái kia cũng không được, loại chuyện này là vấn đề nguyên tắc.