- Được rồi, đây, uống nước rồi mắng tiếp, miệng khô rồi.
Ông cụ tức không nhịn nổi, nằm nghiêng sang một bên.
Bà cụ bất đắc dĩ an ủi:
- Chỉ hai ngụm thôi.
Ông cụ quay người lại, ngậm lấy ống hút, uống hai ngụm thật to.
Uống nước xong, lại tiếp tục nằm nghiêng sang, cũng đi nhìn bọn họ, tựa như đang hờn dỗi vậy.
Có điều vừa mới xoay người, lại cảm giác bụng không thoải mái, mắt liếc sang ba người, lặng lẽ meo meo nằm thẳng tới, nhưng vẫn nghiêng đầu không nhìn ba người.
Trêu làm bà cụ và hai người con bất đắc dĩ bật cười.
Vào lúc này, Mã Nguyệt Huy tiến đến.
Người nhà đứng dậy:
- Chủ nhiệm Mã.
Mã Nguyệt Huy gật đầu, nhìn ông cụ:
Ông cụ, chúng cháu còn phải rửa ruột nha, bằng không chú sẽ bực bội bất an, phát sốt cũng không giảm được, hiện tại bụng khó chịu không dứt nữa?
Ông cụ thấy Mã Nguyệt Huy, trong lòng an tâm rất nhiều, hai mắt đẫm lệ nói:
- Bác sĩ Mã, có thể không để hai cô gái kia rửa ruột hay không?
Mã Nguyệt Huy nhếch miệng cười một tiếng:
- Được, để cháu rửa ruột cho chú.
Ông cụ gật đầu:
- Bác sĩ Mã thật tốt, cám ơn cậu!
Bà cụ cũng xúc động nói:
- Cám ơn cậu, chủ nhiệm Mã, thật là làm phiền cháu quá, lão đầu, thỏa mãn ông rồi đó, để chủ nhiệm người ta tự thân làm cho ông!
Ông cụ tức giận nói với ba người:
- Các người ra ngoài!
Bà cụ cười gat đầu với Mã Nguyệt Huy, sau đó mang theo hai đứa con dở khóc dở cười rời khỏi phòng.
Trần Thương cũng biết, lão Mã người này không chê bẩn không sợ mệt mỏi, việc gì cũng có thể làm được.
Trong thành viên cả tổ tiên phong, cũng chỉ lão Mã đi theo lão Dư làm lính quân y, đó là người từng chân chính đi lên chiến trường.
Lính quân y là phải theo tiểu đội ra ngoài chấp hành nhiệm vụ, bác sĩ chiến trường là ở lại bệnh viện xem bệnh cho binh sĩ, thế nhưng lính quân y phải đi theo xung phong, hai cái này có khác biệt.
Lúc này, bụng ông cụ đã trướng nghiêm trọng, táo bón không nói, giờ toàn bộ bụng cũng không thể nào thoát khí, dẫn đến bụng trướng rõ ràng.
Mục đích rửa ruột đúng là để làm mềm phân.
- Bác nằm nghiêng giúp cháu.
Lão Mã nói xong, cũng bắt đầu động tác của mình.
Căn dặn ông cụ hít thở sâu sau đó lão Mã mới bắt đầu hành động.
Thật ra, nhìn như rửa ruột bình thường, cũng rất có nghiên cứu, một chủ nhiệm toàn tâm toàn ý làm tốt rửa ruột được như lão Mã, thật đúng là không nhiều.
Ít nhất Trần Thương chưa từng gặp qua.
Sau khi làm xong, người nhà quay lại Mã Nguyệt Huy mới căn dặn một phen:
- Giữ nguyên 5-10 phút sau mới được đại tiện.
Ông cụ gật đầu:
Cám ơn cháu, chủ nhiệm Mã, mỗi lần đều làm phiền cháu hết.
Mã Nguyệt Huy cười lắc đầu, thu dọn đồ đạc rời đi.
Ông cụ cũng không lên tiếng, sợ xì hơi, không cẩn thận ...
Bệnh viện chính là như vậy, người bệnh loại gì cũng có.
Sau khi lão Mã đi ra rửa tay một cái, như thường uống sữa đậu nành vào, không ảnh hưởng chút nào.
Vào lúc này, Dư Dũng Cương tiến đến, thấy trên tay áo lão Mã có vết ướt, khinh bỉ nói:
- Uống có thể uống đến trên tay áo, anh cũng thật là kỳ hoa!
Lão Mã nghe xong không phục:
- Lão Dư, anh nói hươu nói vượn, cái này là sữa đậu nành à anh ngửi xem đây là gì?
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!