Trần Thương yếu ớt hỏi một câu.
Chiêm Ngọc Phong cười ha ha:
Không sai!
Mà đúng lúc này, Hách Quân phó hiệu trưởng đại học Thanh Hoa mới nói:
- Bác sĩ Trần, chúng tôi cũng đã nghiêm túc cân nhắc, cậu có một bộ tư duy hoàn thiện về y học cấp cứu và lâm sàng, rất có kiến giải trong một số ngành học, chúng tôi muốn mời cậu làm giáo sư viện y học Hiệp Hòa chúng tôi.
- Đương nhiên, chúng tôi cũng cân nhắc đến vấn đề thời gian rồi, cậu cũng tương đối bận rộn, cũng không ở lại thủ đô quá lâu, cho nên ý của chúng tôi là tạm thời mời cậu làm giáo sư khách tọa ở viện y học Hiệp Hòa đại học Thanh Hoa, ý cậu thế nào?
Câu nói này làm Trần Thương hơi kích động!
Giáo sư khách tọa của đại học Thanh Hoa, viện y học Hiệp Hòa?
Nguyện vọng nhiều năm trước tới nay của tôi nhanh như vậy đã thực hiện được rồi à?
Trần Thương cảm giác mình hơi bành trướng!
Đột nhiên lại thấy giáo sư Mạnh không xứng với mình.
Ha ha ha ...
Trần Thương đang YY, mấy người Lý Khải thấy cậu im lặng cũng hơi sửng sốt.
Ngô Đồng Phủ cũng sửng sốt!
Tiểu tử này, ánh mắt cao như vậy?
Chướng mắt giáo sư khách tọa đại học Thanh Hoa?
Nghĩ tới đây, Ngô Đồng Phủ vội vàng nói:
Trần Thương vội gật đầu, chào hỏi từng vị, thế nhưng trong lòng cũng lo lắng, đến cùng là chuyện gì.
Ngay cả phó hiệu trưởng Thanh Hoa cũng tới?
Lý Khải nhìn Trần Thương, cười nói:
- Hôm nay lại gặp mặt.
- Hôm nay chúng tôi tới đây là tới mời cậu.
Nghe thấy câu này, Trần Thương lập tức tò mò.
Mời mình làm gì?
Chiêm Ngọc Phong nhìn Trần Thương:
- Bác sĩ Trần, chúng tôi rất có hứng thú với cậu, mà học sinh trường chúng tôi càng có hứng thú hơn, hôm nay đến chúng tôi cũng coi như vì dân thỉnh nguyện tới!
Ngữ khí của Chiêm Ngọc Phong rất hài hước, cười ha hả nói:
- Hôm nay tôi đại biểu trường học mời cậu trở thành giáo sư trường học chúng tôi.
Một câu làm cho Trần Thương sửng sốt!
- Giáo sư Hiệp Hòa?
Trần Thương yếu ớt hỏi một câu.
Chiêm Ngọc Phong cười ha ha:
- Không sai!
Mà đúng lúc này, Hách Quân phó hiệu trưởng đại học Thanh Hoa mới nói:
- Bác sĩ Trần, chúng tôi cũng đã nghiêm túc cân nhắc, cậu có một bộ tư duy hoàn thiện về y học cấp cứu và lâm sàng, rất có kiến giải trong một số ngành học, chúng tôi muốn mời cậu làm giáo sư viện y học Hiệp Hòa chúng tôi.
- Đương nhiên, chúng tôi cũng cân nhắc đến vấn đề thời gian rồi, cậu cũng tương đối bận rộn, cũng không ở lại thủ đô quá lâu, cho nên ý của chúng tôi là tạm thời mời cậu làm giáo sư khách tọa ở viện y học Hiệp Hòa đại học Thanh Hoa, ý cậu thế nào?
Câu nói này làm Trần Thương hơi kích động!
Giáo sư khách tọa của đại học Thanh Hoa, viện y học Hiệp Hòa?
Nguyện vọng nhiều năm trước tới nay của tôi nhanh như vậy đã thực hiện được rồi à?
Trần Thương cảm giác mình hơi bành trướng!
Đột nhiên lại thấy giáo sư Mạnh không xứng với mình.
Ha ha ha ...
Trần Thương đang YY, mấy người Lý Khải thấy cậu im lặng cũng hơi sửng sốt.
Ngô Đồng Phủ cũng sửng sốt!
Tiểu tử này, ánh mắt cao như vậy?
Chướng mắt giáo sư khách tọa đại học Thanh Hoa?
Nghĩ tới đây, Ngô Đồng Phủ vội vàng nói:
- Trần Thương, giáo sư khách tọa này là danh hiệu vinh dự, cũng không cần cậu thường xuyên tới trường học, chủ yếu là hợp tác nghiên cứu, chỉ cần không định kỳ đến làm báo cáo, hoặc là làm một tọa đàm gì cũng được.
Hách Quân gật đầu:
- Không sai, bác sĩ Trần, y học hiện đại phát triển là đan chéo phát triển nhiều ngành học, đại học Thanh Hoa có thể cung cấp nhiều tư nguyên hơn, định kỳ chúng tôi sẽ tổ chức các loại phòng khách giáo sư và thảo luận.
- Trường bên đây cũng có nhiều người ưu tú trẻ tuổi lắm, tôi tin các cậu sẽ có tiếng nói chung.
Mọi người khuyên lời thấm thía!
Trần Thương vội vàng nói:
- Cam on hieu trưong Hach! Cam on vien trưởng Lý! Cam ơn chủ nhiệm Chiêm!
Trần Thương đột nhiên nói cảm ơn là bốn người sửng sốt.