Nghe thấy Trần Thương, Mạnh Hi bất đắc dĩ vui vẻ lên.
Có thể được Thanh Hoa mời, cũng không phải dễ dàng gì, được mời làm giáo sư trên cơ bản là một cai danh hiệu vinh dự, mặc dù không thể ra trình độ của Trần Thương cao thấp như thế nào, thế nhưng nó phản ánh đầy đủ địa vị xã hội của một người.
Thanh Hoa cũng mời rất nhiều giáo sư, thế nhưng đại đa số là thương gia, người nổi tiếng cũng có thế nhưng rất ít.
Trong lòng Mạnh Hi cảm thấy vui vẻ, cũng là vì Trần Thương.
Sau đó cúp điện thoại, Cát Hoài thấy chủ nhiệm Mạnh cười vẻ nét như hoa, trong lòng hơi hồi hộp một chút, điện thoại của Trần Thương?
Trong lúc nhất thời, Cát Hoài nhiều hơn mấy phần đau đầu!
Khoảng thời gian này là khoảng thời gian vui sướng nhất trong cuộc đời anh. Có thể cùng chủ nhiệm Mạnh "ở chung” mấy tháng, tháng ngày không có Trần Thương, công việc cũng như thế cũng hài lòng, trong ngày thường ồ ồ chảy xuôi máu động mạch, giống như dòng suối nhỏ chảy nhỏ giọt, cảm giác như vậy thật làm cho người ta thoải mái.
Chỉ cần được phẫu thuât với chủ nhiệm Mạnh, cho dù là bóc tách động mạch chủ cũng phải đem nụ cười vào trong phẫu thuật.
Vào lúc này, Hạ Cao Phong đi vào văn phòng.
- Mọi người hãy im lặng một chút, tôi có một chuyện muốn thông báo.
Hạ Cao Phong vui vẻ nói:
- Sáng ngày kia chúng ta may mắn mời được giáo sư Lưu Toàn đến từ bệnh viện trung tâm cấp cứu thủ đô, biểu diễn cho chúng ta xem phẫu thuật thay thế trái tim không ngừng đập xuống van 2 lá, ca phẫu thuật này diễn ra vào thứ bảy, chủ nhật mọi người nắm chắc thời gian!
Phẫu thuật bắc cầu động mạch vành tôi không nói nhiều lời, hiện tại trong nước của chúng ta cũng phát triển, dẫn trước một môn phẫu thuật, mọi người xem nhiều một chút, khoảng thời gian này tôi có một kế hoạch, sẽ cho một bác sĩ ra ngoài học thêm nhiều cái mới!
Sau khi nói xong, Hạ Cao Phong đảo mắt một vòng, đột nhiên nó:
- Cái này, chủ nhiệm Mạnh, hay là cô đi nha?
Mạnh Hi không có do dự, lập tức đồng ý.
Suy nghĩ Trần Thương thấy mặt mình sẽ có biểu cảm gì, Mạnh Hi bất đắc dĩ nở nụ cười trong lòng.
Hạ Cao Phong tiếp tục nói:
Bác sĩ Cát, anh cũng đi theo chủ nhiệm Mạnh học tập đi.
Cát Hoài nghe xong, lập tức hưng phấn:
- Chủ nhiệm, tôi chắc chắn sẽ học thành tài trở về, đền đáp phòng ban!
Nghĩ đến sẽ được ra ngoài học tập với chủ nhiệm Mạnh, Cát Hoài rất mong
đợi.
Một mình ra ngoài là khách qua đường, đồng hương gặp gỡ đồng hương khẳng định sẽ thân thiết.
Cát Hoài đã đoán được cuộc sống sẽ tốt đẹp trong ba tháng tương lai.
Cát Hoài cảm thấy chủ nhiệm Hạ vì mình mà làm như vậy!
Nghĩ tới đây, Cát Hoài gật đầu nhẹ với Hạ Cao Phong, họ đã hiểu ý nhau cười một tiếng.
Hạ Cao Phong sửng sốt một chút, mặt đầy ngơ ngác!
Cấp cứu bận rộn, đối với thời gian dài ra ngoài học như thế này là rất hưởng thụ!
Có thể nói hưởng thụ như thế rất bệnh hoạn, thế nhưng đây là một lời nói thật. Mỗi khi âm thanh còi báo xe cấp cứu 120 vang lên, khi đó máu như chảy nhanh hơn, cảm giác Adrenalin tăng vọt, làm nhiều người rất mê muội.
Trần Thương không thể nói hưởng thụ, thế nhưng cũng không bài xích.
Hơn tám giờ tối, cấp cứu đón tiếp một cậu bé.
Trần Thương bên này vừa mới xử lý xong. Bởi vì vợ chồng mâu thuẫn đánh con cái khóc, tức giận đến cha chồng đập vỡ bàn thủy tinh, mảnh vỡ thủy tinh đâm vào mu bàn tay người còn trai.
Chỉ nghe thấy quầy y tá trạm quát lên:
- Bác sĩ Trần, bé trai 10 tuổi hô hấp khó khăn.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!