Thế nhưng, bình thường chỉ cần tiêm vào 1-2 lần adrenalin thì đa số người bệnh bị sốc dị ứng có thể dần hồi phục trong vòng một giờ đồng hồ.
Trần Thương quan sát tình huống của cậu bé cũng hơi lo lắng.
Tuổi không lớn lắm, chỉ chừng mười tuối, Adrenalin cũng không xê xích gì nhiều.
Nếu như bị sốc kéo dai không thay cai thiện thì chính là ca bệnh nghiêm trọng, phải ngay lap tức tiêm vao Dexamethasone.
Mà cha mẹ của cậu bé cũng rất hoảng sợ, không dám nói chuyện lớn tiếng bên trong phòng cấp cứu, thế nhưng trong lòng lại thắc mắc tại sao lần đầu ăn quả đó không bị dị ứng, đến lần thứ hai ăn thì lại nghiêm trọng đến thế?
Hơn nữa ...
Sau khi được cấp cứu cũng chẳng có chuyển biến tốt đẹp.
Có phải là chuẩn đoán sai hay không?
Bác sĩ, tôi hơi không ro ... tôi có thể hỏi chut được không? Có phải là bị dị ứng không thế? Lần trước ăn quả đó còn rất tốt mà, sao lần này lại đột nhiên bị dị ứng, tôi cảm thấy hơi không hiểu ...
Hiện tại, những việc có thể làm cho người bệnh đều đã làm, bây giờ chỉ có thể chờ đợi.
Vào lúc này, bên ngoài lại chạy vào một bác sĩ trực ban khác:
- Bác sĩ Trần, giúp một chút, điện tâm đồ này là có chuyện gì vậy?
Trần Thương đang muốn giải thích cho người nhà của cậu bé thì thấy người chạy vào là bác sĩ Trương Viễn nên tiện tay nhận lấy điện tâm đồ, nhìn kỹ.
Xem xong, Trần Thương lập tức nhíu mày.
- S1Q3T3?
Trần Thương đột nhiên nói:
- Anh đã bài trừ thuyên tắc phổi hay chưa?
Sau khi Trương Viễn nghe thấy, lập tức sững sờ:
- Thuyên tắc phổi?
Trần Thương gật đầu:
- Đúng vậy, điện tâm đồ này là điển hình S1Q3T3, tăng thêm có nhịp nhanh xoang, phải thắt nhánh dẫn truyền cản trở, tám chín phần mười là nguyên tắc phổi, anh mau để cho người bệnh hoàn thiện kiểm tra một chút!
Đúng rồi, trước đó anh nên thông báo ngay cho Ngoại khoa lồng ngực đến hội chẩn, tôi đoán tình huống người bệnh không tốt lắm, mau chóng chẩn đoán chính xác! Không nên chậm trễ.
Trương Viễn nghe xong, vội vàng đứng dậy chạy ra ngoài:
- Cám ơn bác sĩ Trần!
Bên này, Trình Di cũng lập tức vui mừng:
- Bác sĩ Trần, huyết áp của người bệnh đã tăng trở lại! Độ bão hòa oxy trong máu cũng đã khôi phục!
Trần Thương nhẹ nhàng thở ra, xem ra, không cần thêm thuốc kháng dị ứng.
Huyết áp tăng, tình trạng sốc cũng chuyển tốt, bệnh tình cơ bản có thể ổn định
lại.
Trần Thương quay người giải thích với cha mẹ cậu bé:
- Người bệnh hẳn là bị dị ứng với quả sổ, triệu chứng thuộc về nhanh phát hình dị ứng phản ứng. Loại dị ứng thể chất này đồng dạng vào 5~ 20 phút, nhiều nhất không cao hơn nửa giờ sẽ xuất hiện.
- Cũng may cậu bé được đưa tới đây kịp thời, nếu như không xem trọng loại phát bệnh này hoặc nhập viện trễ có thể ảnh hướng lớn đến các cơ quan nội tạng bên trọng, thậm chí có thể nguy hiểm đến tính mạng.
- Hai người nên cẩn thận những tình huống như thế này!
Trần Thương nghĩ đến cha cậu bé cho là bé chơi game thua nên không để tâm, vì thế bất đắc dĩ thở dài.
Bên này, cậu bé đột nhiên xoay người, mở mắt.
Cha mẹ cậu bé cũng nhẹ nhàng thở ra!
Thấp thỏm bất an trong lòng cũng bỏ xuống.
Nếu như con mình xảy ra chuyện gì ... hai người cũng không dám tưởng tượng đến cái hình ảnh kia.
- Cám ơn bác sĩ! Cảm ơn anh.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!