Trước khi chuẩn bị xong phẫu thuật, Vương Chí Giang nhìn Trần Thương:
- Bác sĩ Trần, muốn làm phẫu thuật không?
Trần Thương nghe xong, cảm thấy nhiều kỹ năng cũng không ảnh hưởng gì, lỡ như còn rèn luyện được vài kỹ năng thì cũng tốt:
- Được.
Sau khi nói xong, bàn giao mọi chuyện rồi anh đứng dậy xuất phát.
Vào lúc này, Trương Viễn chạy ra:
- Tôi cũng đi, tôi cũng đi!
Vương Chí Giang gật đầu:
- Ừm, đi thôi, đúng lúc thiếu người đây.
Trần Thương nghe xong, thiếu người?
Mà Trương Viễn không nhận ra gì khác, còn cười:
- Xem ra vận may của tôi cũng không tệ!
Vương Chí Giang gật đầu:
- Ừm, đúng nha.
Đoàn người cùng nhau đi đến phòng phẫu thuật.
Bác sĩ gây tê đã thuần thục gây tê ngoài màng cứng, không bao lâu nữa ca phẫu thuật sẽ bắt đầu.
Mà lúc này, Vương Chí Giang lại trực tiếp rạch một đường ở trên nang.
Vương Chí Giang vừa nói vừa làm:
- Thật ra ca phẫu thuật này cũng không quá khó.
Nói xong, thuận lợi mổ bộ phận nang da, màng thịt, rồi tới vách tầng vỏ màng.
Vào lúc này, Trần Thương cũng có thể thấy tinh hoàn xoắn thừng một cách rõ àng.
Lúc này, Vương Chí Giang nhìn Trương Viễn, cười nói:
- Bác sĩ Trương, anh đỡ một cái.
Trương Viễn sững sờ, nhìn thuật dã, suy tư một chút về việc mà mình có thể đỡ, không nhịn được ngẩng đầu nhìn Vương Chí Giang:
Vương Chí Giang nhẹ gật đầu, cho một ánh mắt đầy khẳng định.
Trương Viễn do dự một phen, nhìn thoáng qua Trần Thương.
Trần Thương làm như không thấy.
Hiện tại anh ta ... Rốt cuộc cũng hiểu được câu đung luc thiếu một người của Vương Chí Giang là có ý gì!
Tôi ... Tôi mẹ nó chỉ tới để đến đỡ cái này?
Phẫu thuật tiếp tục, Trần Thương học tập quá trình phẫu thuật của Vương Chí Giang, xem anh ta phục vị thừng tinh vặn vẹo, bắt đầu quan sát tình trạng cung cap mau.
Lúc này, hình thái vẫn còn tương đối biến thành màu đen, điều này có nghĩa là tình trạng cung cấp máu vẫn chưa khôi phục như bình thường.
Vương Chí Giang chợt nói:
- Dùng các loại băng gạc thấm nước muối nóng, thoa thừng tinh khoảng 5 phút, làm vậy sẽ giúp xúc tiến khôi phục tuần hoàn máu của tinh hoàn!
Y tá đổ nước muối sinh lý vào trong chậu nước ấm, sau đó ngâm băng gạc vào.
Vương Chí Giang không tiếp nhận.
Trần Thương thấy thế, cũng không có tiếp nhận.
Trương Viễn sững sờ:
- Tôi?
Hai người cùng nhau gật đầu.
Trương Viễn trừng to mắt, lúc này, anh ta thấy rất hối hận.
Nhưng nhìn thoáng qua Vương Chí Giang, lại liếc mắt nhìn Trần Thương, chỉ biết thở dài, được rồi.
Đã nâng đỡ một cái, không quan tâm lại thêm một cái.
Kết quả là, tay trái lẫn tay phải của bác sĩ Trương ... Nhìn qua nói không lên điều gì quái dị.
Thế nhưng hiệu quả cũng không tệ, màu sắc dần khôi phục bình thường.
Vào lúc này, Vương Chí Giang cười nói với Trần Thương:
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!