Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Bác Sĩ Nguy Hiểm - Bác Sĩ Thần Thông - Trần Thương (FULL)

Khi tiến vào phòng phẫu thuật, vẻ mặt của anh ta là đau khổ.

Khi ra khỏi phòng phẫu thuật, anh ta mỉm cười!

Đây có lẽ là giá trị lớn nhất của bác sĩ làm phẫu thuật.

Thế nhưng trong phòng thay quần áo, Trương Viễn lại trở nên buồn bực, Vương Chí Giang thấy anh ta hơi lo lắng, không nhịn được hỏi:

- Bác sĩ Trương anh sao vậy?

Trương Viễn sững sờ, thở dài:

- Không có ... Không có chuyện gì!

Trong mắt Vương Chí Giang hơi hoảng hốt, chỉ ồ một tiếng, nói:

- Ừm! Không có chuyện gì thì tốt.

Nhưng khi nhận ra Trương Viễn có gì đó không đúng, Vương Chí Giang hỏi:

- Bác sĩ Trương đã có bạn gái chưa?

Trương Viễn lúng túng vò đầu:

Chưa có ... Chưa có!

Vương Chí Giang thấy thế, quyết định an ủi cậu thanh niên này, còn khẳng định hôm nay người ta bị kích thích.

Ông đột nhiên nói:

- Thật ra, tôi nói với anh, khoa tiết niệu chỉ là một tấm màn che, sau khi anh tới thì sẽ biết, thật ra thể trạng của mỗi người đều không khác nhau là mấy.

- Lúc tôi ở tuổi dậy thì, thật ra cũng rất tự ti, nhưng sau này khi đi làm, mỗi ngày làm phẫu thuật bao quy đầu, mới biết được, thứ vũ khí kia, chỉ là phô trương thanh thế, 80% - 90% người đều không khác nhau là mấy.

- Vì lẽ đó, anh cũng đừng có bóng ma tâm lý, tự tin lên chút!

Nói xong, Vương Chí Giang vỗ vai chàng trai trẻ, sau một phe an ủi, thở dài, đứng dậy rời đi.

Để lại Trương Viễn ở nơi đó hơi kinh ngạc.

Có ý gì?

Vừa rồi bác sĩ Vương nói cái gì chứ?

Trương Viễn cẩn thận suy nghĩ ba năm phút, lập tức đứng lên, mặt đỏ tía tai!

Cái này đúng là hiểu lầm lớn!

Mình còn chưa có kết hôn mà, cũng không thể làm hỏng thanh danh của bản thân được.

Đi ra ngoài, Vương Chí Giang đã đi xa.

Trương Viễn khóc không ra nước mắt.

Trần Thương cười nhìn thoáng qua Trương Viễn.

Mắt hổ của Trương Viễn trừng một cái.

Trần Thương không nhịn được ha ha ha cười lớn, nhanh chóng ra khỏi phòng thay đồ.

Lần này Trương Viễn cũng bó tay rồi:

- Chờ một chút, bác sĩ Trần chờ tôi một chút!

Sau khi trở về, Trần Thương phát hiện đứa bé bị dị ứng kia đã hoàn toàn có chuyển biến tốt, cuối cùng người nhà ở trong phòng bệnh cũng nhẹ nhàng thở ra.

Con cái ốm đau, phận làm cha mẹ sao ngủ yên được?

Thấy Trần Thương quay lại, hai người vội vàng nói:

- Rất cảm ơn anh, bác sĩ Trần.

Cậu bé cũng rất hiểu chuyện nói:

- Cám ơn bác sĩ.

Trần Thương gật đầu cười một tiếng, nhìn cậu bé và nói:

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!