Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Bác Sĩ Nguy Hiểm - Bác Sĩ Thần Thông - Trần Thương (FULL)

Trực xong ca đêm, Trần Thương chuẩn bị rời đi, nhìn thoáng qua Trương Viễn, mắt hơi quầng thâm.

Trần Thương không nhịn được thở dài, đứa nhỏ này có thể nghĩ cả một đêm?

Hoàn toàn chính xác! Trương Viễn lật qua lật lại mà vẫn không ngủ được, sợ Vương Chí Giang nói lung tung làm hỏng thanh danh của mình!

Anh ấy à ... Chủ yếu không phải là bởi vì cái này.

Trương Viễn đã suy nghĩ suốt một đêm, thở dài:

- Bác sĩ Trần, cậu phải bồi thường cho tôi một người bạn gái!

Trần Thương sững sờ:

Tình huống gì vậy?

Trương Viễn chững chạc đàng hoàng nói:

- Tôi là bạn của hai người các cậu, tối hôm qua cậu lại khiến cho hai người bạn gái của tôi đều ...

Trần Thương suýt nữa phun ra một ngụm nước!

Cái tên này, quá có tài mà?

Trần Thương liếc mắt:

Được rồi, đi thôi, bạn gái thì tôi không giới thiệu được, thế nhưng tôi có thể mời cậu ăn bữa cơm.

Anh có thể nhìn ra, Trương Viễn cũng chỉ đùa một chút.

Làm nghề này như họ, cái gì mà chưa thấy qua?

Ăn bữa cơm ở gần bệnh viện, Trần Thương lên xe, đột nhiên anh hơi suy nghĩ trong đầu mở ra vật phẩm được ban thưởng của mình.

Khuôn đúc mô phỏng sinh vật!

[ Khuôn đúc mô phỏng sinh vật: Sẽ căn cứ vào mô hình mô phỏng chân thật cơ quan cơ thể mà bạn muốn, nhắc nhở: Mỗi một khuôn đúc chỉ có thể sử dụng một lần. ]

Trần Thương nghĩ đến tình hình của cung động mạch chủ, khuôn đúc trong tay lập tức nảy sinh biến hóa.

Trong nháy mắt biến thành một kết cấu mạch máu lớn trong lồng ngực, cung động mạch chủ, động mạch chủ lên sinh động như thật.

Mà chất liệu cũng rất kì lạ!

Trần Thương lập tức bắt đầu vui vẻ ...

Đột nhiên anh nghĩ đến Trương Viễn!

Lập tức, Trần Thương không nhịn được cười hắc hắc hắc hắc, lại lấy một khuôn đúc ra thêm lần nữa!

Tâm niệm vừa động ...

Lập tức, hình ảnh trước mắt khiến Trần Thương sửng sốt.

Thật đúng là có thể?

Còn ... Chân thật như thế ?!

Xử lý thế nào đây!

Mang về nhà?

Sau khi Tần đại nhân thấy sẽ nghĩ như thế nào?

Thế nhưng ném đi thì ... Luyến tiếc!

Thôi, thôi!

Trần Thương nghĩ tới nghĩ lui vẫn bỏ lại trong không gian, tốt xấu gì cũng có thể nhét vào, bằng không chắc Trần Thương sẽ tủi thân mà chết.

Về đến nhà, Tần Duyệt vẫn chưa rời giường, Trần Thương để bữa sáng lên bàn:

- Dậy ăn cơm nào.

Tần Duyệt nằm ở trên giường, làm nũng nói:

- Không được, em bị điểm huyệt rồi, phải bế đi mới được.

Trần Thương nhìn con heo lười nhỏ này, càng ngày càng tinh nghịch.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện Azz. Vào google gõ: Truyện Azz để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!