- Chồng yêu, em về rồi nè!
Tiếng mở cửa vang lên, Tần Duyệt trở về, vui vẻ nói.
Lúc này đã khoảng năm giờ chiều.
Tần Duyệt vui vẻ xách theo mấy cái túi chạy vào:
- Chồng yêu, hôm nay em mua mấy bộ quần áo rất đẹp.
Trần Thương ừ một tiếng:
- Ừm, em xử lý trước đi, anh làm cho xong cái này đã!
Trời không phụ người có lòng, Trần Thương dành thời gian một ngày, thành công biến Polyester chân váy xếp ly thành mạch máu nhân tạo to nhỏ khác nhau.
Mặc dù màu sắc không giống nhau, thế nhưng tài liệu đều là Polyester bện vải vóc, khẳng định có chỗ khác biệt, thế nhưng ... Cũng không quá lớn, xếp hai tầng vừa vặn có thể cảm nhận cái này.
Tần Duyệt vui vẻ mở ra tủ quần áo:
- Hôm nay em vừa mua một cái áo khoác, còn có một đôi giày da, phối hợp với cái váy em vừa mua mấy hôm trước, vừa vặn!
Tần Duyệt vui vẻ hát khúc dân ca, vui vẻ mở ra tủ quần áo tìm kiếm.
Nhưng tìm nửa ngày cũng không tìm được, quay đi ra cái bàn, rót cho mình chén nước rồi tự hỏi.
- Em nhớ được đặt ở trong ngăn tủ! Sao giờ lại không thấy.
Tần Duyệt tự nhủ.
Trần Thương toàn tâm toàn ý phẫu thuật khâu lại, cuối cùng cũng hoàn thành 8 mối nối!
Thời gian, 20 phút!
Cả ngày hôm nay rèn luyện thật không phải là uổng phí, sau khi quen thuộc loại tài liệu này, tốc độ khâu lại Trần Thương nhanh chóng tăng lên.
Trần Thương vui vẻ đứng dậy:
- Quá tuyệt!
Sau đó anh thấy Tần Duyệt đang ngồi nhíu mày:
- Sao vậy?
Tần Duyệt thở dài:
- Váy của em đâu mất rồi? Sao em lại không tìm thấy!
Sau khi nói xong, cầm lên khuôn đúc và "Mạch máu nhân tạo" của Trần Thương, đột nhiên nói:
Y? Mau sắc của mạch mau nhan tạo nay that kỳ lạ.
Trần Thương lập tức sững sờ!
Nhạy cảm ý thức được chuyện này hình như không thích hợp, vội vàng nói:
- Ha ha, em mệt không, chúng ta nghỉ ngơi một chút sau đó anh dẫn em đi ăn ngon! Mạch máu nhân tạo có gì đáng xem!
Tần Duyệt đột nhiên cuối người, phát hiện trên mặt đất có khóa kéo ...
Còn có một chút vải thừa rơi trên mặt đất ...
Cẩn thận ghép lại, ai nha, sao lại thấy quen như vậy chứ?
Lập tức!
Tần Duyệt đột nhiên đứng dậy, cô nhìn trên bàn đang bày ra mấy chục cuốn "Mạch máu nhân tạo", híp mắt:
- Đây là cái gì?
Trần Thương khụ khụ một tiếng, một mực chắc chắn nói:
- Mạch máu nhân tạo!
Tần Duyệt nghiến răng nghiến lợi:
- Là anh tạo?
Trần Thương thấy điểm tức giận của Tần Duyệt liên tục kéo lên, vội vàng nói:
- Không phải ... Vợ à, em nghe anh giải thích, thật ... Ai nha, em nghe anh giải thích đi, nghe xong em lại động thủ!
- Là do anh chưa từng thấy em mặc, nên anh nghĩ là em không thích, cho nên mới mang đi cắt nhá ... Ai nha ... Thật!
- Giải thích! Cái váy này em vừa mua, còn chưa mặc lần nào!
Tần Duyệt tức giận nói:
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!