Tần Duyệt và Hồng San ngồi nói chuyện phiếm với nhau.
Tần Duyệt xúc động chân thành nói:
- San San, nhà của cậu thật lớn!
Hồng San cười nói:
- Đây là nhà được cha mẹ anh ấy mua cho, muốn cử hành hôn lễ ở đây, cũng là lần đầu tiên mời mọi người.
- Sau khi tốt nghiệp hơn ba năm không gặp, cậu thật sự là một chút cũng không thay đổi.
Tần Duyệt cười nói:
- Không có thời gian thay đổi, mình ở khoa cấp cứu, ngày nào cũng bận rộn, vừa làm xong kế hoạch, lại phải ra ngoài học thạc sĩ rồi.
Hồng San giơ ngón tay cái lên:
- Ai.za, mình không thể so sánh với học bá như cậu, vốn dĩ việc học của mình mệt mỏi không ổn, thật sự không có động lực tiến về phía trước.
Tần Duyệt ồ một tiếng:
- Vậy bây giờ cậu đang làm gì?
Hồng San nói:
- Sau khi tốt nghiệp mình tới công ty Glaxo Smith Kline, làm đến bây giờ.
Tần Duyệt nghe xong, lập tức giơ ngón tay lên:
- Công ty quốc tế lớn nha, đây là thương hiệu hàng đầu OTC trong nước chúng ta, được đó!
Hồng San cười nói:
- Cậu cũng biết tính cách của mình mà, ngồi không yên, thích ồn ào, nếu thật sự đến bệnh viện, có lẽ tiềm lực phát triển cũng giống như vậy, mình cảm thấy tính cách của mình phù hợp làm cái này hơn.
Bạn học cũng gặp mặt, ở sâu trong lòng mặc dù cũng có chút hư vinh, nhìn họ có sống tốt như bản thân mình hay không, nhưng nếu thật muốn khoe của cái gì thì cũng không đến mức.
Đương nhiên, loại thiếu niên trẻ tuổi đến khoe của cũng có.
Nói xong công việc, tám xong những thứ này, Hồng San liếc mắt ra hiệu với Tần Duyệt:
- Được đấy nha, ông xã của cậu cũng đẹp trai đó! Làm sao cướp được vậy?
Tần Duyệt đắc ý cười nói:
- Đẹp trai không! Chỉ là hơi 2! Hai chúng mình học cùng một khoa, mình theo đuổi cả ba năm! Đây chính là một cái du mộc u cục*, thông suốt cũng quá muộn, nếu như anh ấy còn không tỏ tình, mình đoán mình sắp Bá Vương ngạnh thượng cung ** rồi!
(*Du mộc u cục: có nghĩa là rễ cây du cứng, phép ẩn dụ của ý nghĩ cố chấp.)
( ** Bá Vương ngạnh thượng cung: Tương truyền Hạng Vũ, vị vua nhà Chu, có sức mạnh vô hạn, khi đeo dây cung lên, ông ta buộc một đầu dây cung, chỉ cần một cánh tay mạnh mẽ là có thể bẻ cong dây cung, dùng sức kéo dây cung, vì thế mới có câu nói Bá Vương ngạch thượng cung.)
Sau khi Hồng San nghe xong, cũng cười khúc kha khúc khích.
- Lợi hại! Rồi sao nữa?
Tần Duyệt liếc mắt:
- Lúc đi Pháp, không dễ dàng gì mới mua được một cái chân váy xếp ly đẹp, hôm qua đi dạo phố chính là vì chọn quần áo phù hợp với chiếc váy này!
- Kết quả cậu biết thế nào không?
- Tối hôm qua mình về nhà phát hiện cái tên này đã lấy chiếc chân váy của mình cắt thành vải, làm thành mạch máu nhân tạo và đang khâu chúng nó lại! Cậu nói có tức hay không!
Vài câu nói khiến Hồng San không nhịn được bắt đầu cười ha ha:
- Cậu đúng thật là đã tìm được một học bá!
Bên này Tần Duyệt cũng nhíu mày:
- Kim cương Vương lão ngũ* này, trẻ tuổi nhiều tiền, nhà lớn như thế, mắt nhìn của cậu cũng được đó!
(*Kim cương Vương lão ngũ: ý chỉ một người đàn ông độc thân trên 35 tuổi và rất giàu có, xuất phát từ bộ phim "The King of Kings".)
Hồng San cười nói:
- Ừm, gia đình Tiết Tống kinh doanh ngoại thương ở Quảng Đông, anh ấy mở một công ty nhỏ ở thủ đô, chúng mình cũng quen biết nhau hơn ba năm rồi! Mình và anh ấy hợp nhau về mọi mặt, đều tương đối giỏi trong phương diện kết giao, sau khi mua căn biệt thự này, cơ bản chưa từng có thời gian rảnh rỗi.
Trần Thương bên này cũng không nhàn rỗi, buổi tiệc tối nay cũng có mấy người trung niên, trong khi người lớn ngồi tán ngẫu, ba bốn đứa trẻ bốn năm tuổi ngồi trên đất điều khiển cái máy xúc.
Trần Thương nhìn ba đứa trẻ miệt mài khám phá sự nghiệp, không nhịn thở dài, sinh ra trong một gia đình như vậy ... ước mơ của bọn trẻ chắc chắn không được tán thành.
Ngay khi mọi người đang hăng say trò chuyện.
Đột nhiên một tiếng than khóc vang lên.
- Gọi 120! Nhanh gọi 120!
Nhìn cảnh hỗn loạn bên kia, Trần Thương và Tần Duyệt theo bản năng nhanh chóng chạy đến.
Thấy một người phụ nữ nằm trên mặt đất, thở gấp, thậm chí giọng nói hơi khàn khàn, nẵm co rúc trên mặt đất.
Người phụ nữ đến một mình, là bạn làm ăn của Tiết Tống, gần 40 tuổi.
Nhìn thấy người phụ nữ đột nhiên ngã trên mặt đất, Tiết Tống cũng hoảng sợ.
Nếu như xảy ra chuyện ở chỗ anh ta thì phiền phức rồi.
Anh ta nhanh chóng cầm điện thoại gọi 120, bây giờ ở tình huống như thế này, ai cũng không dám nhúc nhích.
Đúng lúc này, có người đột nhiên nói:
- Tôi có Nitroglycerin, có thể dùng không?
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!