- Hình này là mới chụp?
Tiêu Triết Hải không nhịn được nói:
- Có thể tình trạng phức tạp hơn, người bệnh chắc chn không đơn giản chỉ là phình động mạch, tôi đề nghị mau chóng hoàn thành kiểm tra, và chỉnh sửa lại phương án phẫu thuật, nếu không thì ... quá sức!
Câu nói này của Tiêu Triết Hải trực tiếp dọa sợ Diêu Nhạc Khang và người bệnh!
Nên biết, Tiêu Triết Hải là một người có thẩm quyền trong lĩnh vực này.
Ông nói có vấn đề, thì chắc chẳn là có nguy hiểm tiềm ẩn tồn tại.
Diêu Nhạc Khang vội vàng liên hệ với Khoa chẩn đoán hình ảnh, chuẩn bị cho việc kiểm tra hình ảnh.
Khoảng năm giờ chiều hôm đó, kết quả đã có!
Mà đối diện với kết quả này, Tiêu Triết Hải và Diêu Nhạc Khang đều im lặng.
Có hai cái phình động mạch chủ, mà cả hai cái trái phải đều có kích thước khoảng 8cm, một cái khác còn dính đến động mạch chậu.
Đối mặt với tình huống như thế này, muốn hoàn thành ca phẫu thuật trong 40 phút đã trở thành trò cười!
Vừa vào phẫu thuật đã phải mất gần một tiếng, giờ đến tận hai phẫu thuật có mức độ khó ngang nhau thì cần phải mất thời gian bao lâu?
Người bệnh dường như đã biết tình trạng của bản thân.
Trên gương mặt tiều tụy lộ ra vẻ sợ hãi:
- Bác sĩ, chắc chan phải cứu tôi! Tôi có thể trả thêm tiền! Tôi có tiền, ông chắc chắn phải cứu tôi!
Thế nhưng tất cả mọi người đều biết, đây không phải là vấn đề tiền bạc.
Có đôi lúc, đối với một số người, có thể dùng tiền để giải quyết vấn đề, thì đó hoàn toàn không phải là vấn đề.
Tuy nhiên, có một số việc, có tiền cũng không thể giải quyết được.
Cũng như tình huống lúc này.
Diêu Nhạc Khang nhìn Tiêu Triết Hải đang cau mày lại, đưa mất hỏi:
- Chủ nhiệm Tiêu ... hay là, thì từ bỏ đi?
Trong đầu Tiêu Triết Hải không ngừng hiện lên các khả năng phẫu thuật!
Tuy nhiên, những khả năng này cũng không ngừng bị ông lật đổ!
Không thực tế!
Một cái cũng không thực tế!
Một người thì không thể thực hiện ca phẫu thuật này!
Đúng rồi!
Hai mắt Tiêu Triết Hải lập tức sáng lên:
- Tôi có một ý tưởng!
Diêu Nhạc Khang trừng to mắt, còn người bệnh thì hơi kích động.
Tiêu Triết Hải nói:
- Tôi cần một người trợ giúp, một người còn giỏi hơn tôi đến giúp đỡ làm mổ chính!
Câu nói này trực tiếp khiến hai người từ bỏ!
Tìm đâu ra một người như vậy!
Người bệnh vội vàng hỏi:
- Chủ nhiệm Tiêu, ông có quen biết người như thế này không? Tôi đưa tiền, cũng là 300
vạn!
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!