Với tư cách là một bác sĩ, thật ra có nhiều thứ anh cần phải đối mặt.
Nghĩ đến lão tiên sinh Tiêu Triết Hải có thể ung dung nói những lời này, Trần Thương hít sâu một hơi, xem ra làm bác sĩ, tuyệt đối không phải là chỉ cần kỹ năng cao siêu, mà là cần phải có tâm lí siêu việt.
Nghĩ đến đây, Trần Thương cảm thấy đã buông xuống được.
Sớm muộn gì cũng cần phải đối mặt, sao không bình tĩnh mà đối diện, còn có thể tích lũy kinh nghiệm.
Cẩn thận là được!
Tiêu Triết Hải hình như nghe ra được là Trần Thương đang do dự, ông không chế giễu, so với Trần Thương, trước đây ông cũng không có tốt hơn chút nào.
Thậm chí đối với mấy bệnh lây qua đường tình dục này cũng tránh né như ôn thần.
Hận không thể cách xa vạn dặm.
Ông chuẩn bị an ủi Trần Thương một chút, nhưng mà không ngờ Trần Thương lại kiên quyết đồng ý.
- Vâng, được, viện trưởng Tiêu, lúc nào, ở đâu?
Tiêu Triết Hải nghe xong lời này, lập tức sửng sốt, tiểu tử này ... có gan nha!
- Ừm, rất tốt, có can đảm!
- Thế nhưng, lúc phẫu thuật, chắc chần phải cẩn thận một chút, làm tốt biện pháp phòng hộ, địa chỉ ở bệnh viện trực thuộc Bắc Hải, hôm nay phẫu thuật, cậu nhanh chóng tới là được.
Đúng rồi, phí phẫu thuật là 300 vạn, nếu như cậu không hài lòng, có thể tăng thêm.
Sau khi Trần Thương nghe thấy phí phẫu thuật, cười nói:
- Đủ rồi!
Xem ra tin đồn không sai, vị viện trưởng Tiêu này thật sự là một nhân viên gương mẫu trong ngành.
Bên này, Trần Thương và Mã Nguyệt Huy đang ở phòng kiểm tra, Trần Thương quay người cười nói:
- Tôi ra ngoài một chuyến.
Mã Nguyệt Huy tò mò:
- Đi làm cái gì?
Trần Thương thở dài:
- Ai, viện trưởng Tiêu Triết Hải có một ca phẫu thuật không thể một mình hoàn thành được, cần một người lợi hại giống như ông ấy cùng phẫu thuật, ông ấy vừa rồi gọi điện thoại cho tôi.
Nói xong, Trần Thương không nhịn được lắc đầu:
Tổ trưởng Mã, that ra có đoi khi toi ao uoc được giống như anh, mỗi ngay không cần phải giống như tôi, mỗi ngày đều phải bôn ba.
- Thật ra ... bình thường một chút cũng tốt.
Sau khi Trần Thương rời đi, Mã nguyệt Huy trợn tròn mắt há mồm nhìn bóng dáng thẳng nhóc này, kinh ngạc một hồi, sau đó mới kịp phản ứng ... tự tát mình mấy bạt tay.
Này thì mieng tien! Nay thì mieng tiện!
- Mày lộ ra không có chuyện gì? Đừng để nó giả bộ!
Trần Thương không tự lái xe, mà đón xe đến bệnh viện trực thuộc Bắc Hải.
Trên đường đi, Trần Thương không ngừng tìm kiếm những trang bị có thể tăng khả năng phòng thủ.
Tìm được hai cái, một cái là [Áo khoác trắng Bạch Khâu Ân] + 20 phòng thủ, nó sẽ không có hiệu lực sau khi mặc áo phẫu thuật.
Còn một cái là [mặt nạ phòng thủ] + 20 phòng thủ, cái này có lẽ có thể dùng được.
Thế nhưng, Trần Thương cảm thấy như thế vẫn chưa đủ dùng.
Cẩn thận vẫn hơn!
Tuyệt đối không cắt ngón tay, tuyệt đối không bị xoắn khuẩn giang mai lây nhiễm ...
Không lâu sau, Trần Thương đã đến bệnh viện trực thuộc Bắc Đại, nơi Lý Bảo Sơn từng
ở
Sau khi đến khoa Ngoại tổng hợp, sau khi liên lạc bằng điện thoại, Tiêu Triết Hải đưa Trần Thương và Diêu Nhạc Khang đến văn phòng chủ nhiệm.