Không thể trách nàng, nàng thật sự không nhịn được. Rốt cuộc Lệ Tử Mặc có gì đặc biệt mà sao lại có nhiều kẻ thù như thế, mất nhiều công sức như thế để giết hắn, muốn giết còn không dùng luôn võ lực để giết mà phải dùng đến những ma đạo hiểm độc này.
Ừm, có phải là vì hắn quá mạnh không nhỉ? Nhớ đến sự kiêu ngạo của Lệ Tử Mặc khi biến thành cỗ máy giết người, nàng lại cảm thấy cũng dễ hiểu, nếu thật sự đánh nhau với người có sức mạnh như thế, hoàn toàn không có cơ hội chiến thắng.
Ưng đập lên đầu nàng một phát, tức giận nhìn nàng chằm chằm: “Ngươi tự biết lúc nào có thể nói đùa, lúc nào thì không đi!”
“Má, ta... Nàng đang định đánh lại, nhưng lại liếc thấy sắc mặt Lệ Tử Mặc, thế là bỗng ủa một tiếng rồi sau đó nhanh chóng nhìn về phía ngực hắn, đưa tay kéo y phục của hắn ra, nhấn ngón tay lên ngực hắn. Sau đó rút Phá Sát treo bên hông hắn ra, chủy thủ được rút ra khỏi vỏ, tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo.
“Ngươi muốn làm gì?” Ưng sợ hãi, đang định ngăn cản nàng thì Tần Phong Hi đã nhìn hắn ta với ánh mắt hình viên đạn, lập tức khiến hắn ta dừng lại. Ánh mắt kia khác hẳn nàng mọi khi, khí thế và sự sắc bén kia khiến trong lòng hắn ta thấy hốt hoảng.
“Bắt đầu từ lúc này, nhiệm vụ của ngươi là bảo vệ trong phạm vi một trượng kể từ cái giường này, dù có xảy ra chuyện gì, dù có là ai muốn xông vào cũng phải cản lại cho ta, bao gồm cả Nguyệt Vệ và Tuyết Vệ, đã rõ chưa?” Nói xong, nàng liền giơ lệnh bài đến trước mặt hắn ta.
Ưng nghiến răng, liếc nhìn Phá Sát trong tay nàng, oán hận nói: “Rõ! Không có vấn đề gì hết!” Nói rồi hắn ta quyết định nhanh chân lùi lại, rút trường kiếm ra. Chủ nhân tin nàng, còn đưa lệnh bài cho nàng, bọn họ cũng coi như đã từng đồng sinh cộng tử, tình hình của chủ nhân như này, hắn ta chỉ có thể nghe lệnh, chỉ có thể nghe lệnh.
Bảo vệ, hắn ta sẽ bảo vệ chỗ này, không cho bất cứ ai đến gần.
Nhưng trong lòng vẫn thấy rất nghi ngờ, Tần Phong Hi muốn làm gì? Đồ ngốc kia, đến một con rắn cũng có thể khiến nàng rơi xuống vách núi, nàng làm được gì?
Tần Phong Hi vung tay, một viên thuốc màu nâu xuất hiện trong tay nàng, nàng đưa về phía Thần y, nói: “Dùng nước không nguồn hoà tan viên thuốc này, sau đó bê đến đây.”
“Tần cô nương, cô định làm gì?”
“Ta yêu cầu các ngươi làm chứ không phải hỏi. Đã hiểu chưa?”
“Hiểu ạ.” Thần y lập tức cầm lấy viên thuốc lui xuống đi tìm nước không nguồn. Đến cả đám Ưng Vệ cũng nghe lệnh, sao ông ấy có thể không nghe. Dù sao lúc này Đế quân vẫn có ý thức, hắn biết nàng đang làm gì.
Nước không có nguồn, chính là nước mưa.
Có một số đại phu sẽ cần đến, nên Tần Phong Hi tin chắc chắn ở chỗ Thần y có nó.
Tần Phong Hi lên giường, chuyện đầu tiên nàng làm là hạ ba tầng rèm vải xuống, Ưng nghe thấy tiếng động quay đầu lại nhìn, không nhịn được nghiến răng, nàng muốn làm gì? Nhưng nếu đã quyết định nghe lệnh thì tất nhiên hắn ta sẽ không hỏi, hắn ta chỉ có thể nghiến răng quay đầu đi. Không nhìn, không nhìn, hắn ta không nhìn là được chứ gì?
Trên giường, Lệ Tử Mặc cảm nhận được ánh sáng tối đi thì khế cử động mí mắt, có vẻ như hắn muốn mở mắt ra, cảm giác không thể nhìn thấy này quá khó chịu, hắn không thích.
Ý thức vẫn còn tỉnh táo, thính giác cũng còn, nhưng hắn lại không có sức để mở mắt, đến cả đầu ngón tay cũng không cử động được. Tất nhiên hắn không thích cảm giác này. Hắn nghe thấy cuộc nói chuyện trước đó của Thần y với nàng, Thần y còn không thể làm gì được cổ, bây giờ còn thêm chú, xem ra ông trời thật sự thích cái
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!