Thế này thì đúng là dính vào drama các cô gái tranh giành nhau rồi!
Nghĩ một lúc, Giang thiếu tá quyết định đi thẳng vào vấn đề, trực tiếp hỏi: "Này, Tô Vô Tế, cảnh sát Park là bạn gái của anh à?"
Tô Vô Tế chưa kịp trả lời, thì Mộ Thiên Vũ đã nói: "Chị Nhạn Hi không phải bạn gái của Vô Tế, nhưng mối quan hệ của họ thân thiết hơn cả người thân."
Giang Vãn Tinh liếc nhìn Mộ Thiên Vũ, thầm nghĩ: Cô gấp gáp trả lời làm gì? Muốn bịt miệng Park Nhạn Hi à?
Park Nhạn Hi mỉm cười: "Chuyen nay dai dong, toi luon coi Vô Tế như em trai."
Lời này vừa nói ra, hai cô gái dường như thở phào nhẹ nhõm, một người đàn ông lại thở dài đầy thất vọng.
'Nào, nhanh an sáng đi, tôi mua đủ bữa sáng cho bốn người." Park Nhạn Hi cười nói.
Trên bàn ăn sáng, Park Nhạn Hi lần lượt nghe Mộ Thiên Vũ và Giang Vãn Tinh kể lại diễn biến tối qua, cười đến rơi cả nước mắt.
Tô Vô Tế dùng hai ngón tay cầm quẩy, lặng lẽ ăn, bây giờ, ba cô gái đều có mặt, ngược lại không ai đút anh ấy ăn nữa.
"Giang thiếu tá, đây thực ra là nhà của cô Vô Tế, sau này chỉ cần cô đến Lâm Châu, đừng ở khách sạn nữa." Park Nhạn Hi nói: "Ở đây là được rồi."
"Được, cảm ơn chị Nhạn Hi." Giang Vãn Tinh nói: "Chị cũng đừng gọi em là Giang thiếu tá nữa, xa lạ quá, cứ gọi em là Vãn Tinh là được."
Mộ Thiên Vũ không nói gì, lặng lẽ thêm một muỗng sữa đậu nành vào bát của Tô Vô Tế.
Vào lúc này, trước cổng Khu biệt thự Hồ Vân Yên, có hai chiếc xe sang trọng chạy tới, một chiếc Mercedes-Benz G-Class, một chiếc BMW X7.
Tần Quế Lâm từ xe G-Class bước xuống, nói với Bạch Húc Dương đang ngồi trong X7: "Có phải đây không?"
"Tôi đã cho người đến Chi nhánh Hồ Tân tìm hiểu, cảnh sát Park sống ở đây, không nhầm đâu." Bạch Húc Dương nói với vẻ không vui.
Sáng sớm anh ấy đã bị Tần Quế Lâm lôi dậy, trong lòng đang không thoải mái.
Do trong lòng có chút cảm giác phức tạp không thể xua tan, tối qua Bạch Húc Dương muốn tìm Giang Vãn Tinh để nói chuyện, kết quả là tin nhắn gửi đi không được trả lời, không biết nữ thần của mình tối qua bận rộn chuyện gì.
Bạch Húc Dương mở điện thoại, nhìn vào hộp thoại giữa mình và Giang Vãn Tinh, tin nhắn cuối cùng là nửa giờ trước, anh ấy gửi: Chào buổi sáng, Vãn Tinh, sáng nay ăn gì?
Đến giờ vẫn chưa thấy trả lời.
Tuy nhiên, Giang Van Tinh thường xuyên không đáp lại Bạch Húc Dương, nên anh ta đã quen, cũng không cảm thấy quá thất bại.
"Có lẽ Van Tinh đang thực hiện nhiệm vụ quan trọng nào đó, không tiện xem điện thoại." Bạch Húc Dương tự an ủi.
Tần Quế Lâm cười khẩy: "Gia đình của cảnh sát Park không tệ, nghe nói biệt thự trong công viên Hồ Vân Yên có tiền cũng không mua nổi."
Rồi hắn mở cửa xe phía phụ, lấy ra một bó hoa hồng lớn.
Bạch Húc Dương đút tay vào túi, nhìn với vẻ khinh thường: "Khi gặp Mộ Thiên Vũ, cậu đã bị mê mẩn, giờ thấy cảnh sát Park, lập tức đổi mục tiêu, thấy ai yêu người đó, đúng là kẻ lăng nhăng."
"Mộ Thiên Vũ và cảnh sát Park đều hợp với thẩm mỹ của tôi, nhưng Mộ Thiên Vũ đã bị chúng ta làm phật lòng, không thể nào theo đuổi được cô ấy ... Đổi sang mục tiêu dễ hơn." Tần Quế Lâm vừa nói, vừa chỉnh lại cà vạt: "Tôi cũng không còn trẻ nữa, nên sinh cho nhà họ Tần một đứa trẻ có ngoại hình đẹp, cảnh sát Park rất thích hợp.'
Bạch Húc Dương nói: "Tôi cảm thấy hôm nay cậu sẽ không thành công, cô ấy chưa từng nhìn cậu một cách nghiêm túc."
Tần Quế Lâm cười toe toét: "Chân thành thì kiểu gì cũng chinh phục được, vì cảnh sát Park tôi nguyện dời non lấp biển đến cùng."
"Dời với chả non, cậu chỉ giỏi lấy tiền ra thôi." Bạch Húc Dương nói thẳng.
Khi họ đến trước cổng nhà số 07, Tần Quế Lâm hắng giọng, nói với Bạch Húc Dương: "Húc Dương, cậu bấm chuông giúp tôi, sao tôi lại có chút hồi hộp thế này."
"Hồi hộp cái gì chứ." Bạch Húc Dương tiến tới bấm chuông.
Vài giây sau, thấy Park Nhạn Hi mặc áo thun trắng vén rèm cửa rồi bước ra.
"Sao các anh lại đến đây?" Park Nhạn Hi có chút ngạc nhiên.
Bạch Húc Dương chỉ vào Tần Quế Lâm bên cạnh: "Cảnh sát Park, tôi không phải người muốn gặp cô đâu, là hắn cơ."
"Chào, Nhạn Hi."
Tần Quế Lâm đứng thẳng người, ôm hoa, bước đến trước mặt Park Nhạn Hi, cố gắng để ánh mắt mình trở nên sâu lắng: "Tặng em."
Park Nhạn Hi nhìn xuống bó hoa, sau đó lùi lại một bước, lạnh nhạt nói: "Tôi nhớ là mình đã nói rồi, tôi có bạn trai rồi."
Tần Quế Lâm cười: "Nhạn Hi, tôi đã hỏi đồng nghiệp của em, em vẫn độc thân mà.”
Park Nhạn Hi nói: "Họ đâu có biết chuyện của tôi đâu, các anh về đi là vừa."
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!