Bạch Húc Dương trước giờ chưa từng thấy một Giang Vãn Tinh như thế này.
Vừa mới ngủ dậy, tóc ngắn rối bồng, vẻ đẹp tươi mới như một buổi sáng đầu thu.
Anh ta suýt ngẩn ngơ, nhìn mà đờ cả người.
Mà ngay bên cạnh, Mộ Thiên Vũ mặc váy ngủ, tuy khí chất khác Giang Vãn Tinh nhưng lại đẹp theo một kiểu khác: tựa vầng thái dương buổi sớm giữa mùa hạ; chỉ cần liếc cô một cái, ánh sáng mềm ấm lập tức tràn ngập trong mắt.
Chỉ có điều, giữa cảnh ấy lại có mỗi Tô Vô Tế đang cởi trần, phá cả khung cảnh!
Thế nhưng, Bạch thiếu gia phản ứng rất nhanh, trông thế nào cũng như là ba người này ngủ chung rồi cùng dậy?
Tim anh ta thắt lại! Thở cũng thấy nghẹn!
"Trời ạ, Vãn Tinh?" Tần Quế Lâm liếc bộ đồ trên người Giang Vãn Tinh: "Sao em cũng ở đây?"
Giang Vãn Tinh cau mày: "Sao, các anh đến được còn tôi thì không à?"
Tần Quế Lâm vẫn liều hỏi tiếp: "Đêm qua em ngủ lại ở đây?"
Giang Vãn Tinh bực bội đáp: "Ừ, tôi ngủ ở đây đấy, có vấn đề gì không?"
"Không, không, không vấn đề gì." Nghĩ tới hồi bé bị chị đại này trấn áp cho khiếp đảm, Tần Quế Lâm cười nịnh, xua tay lia lịa.
Bạch Húc Dương lập tức lấy lại bình tĩnh, điều chỉnh lại nét mặt: "Vãn Tinh, nếu em chưa ăn sáng thì chúng ta có thể cùng ... "
Tô Vô Tế giơ cái quẩy trong tay lên: "Cô ấy ăn rồi. Ăn với tôi."
" ... " Bạch Húc Dương thấy như bị đâm một nhát vào tim, khóe miệng giật giật: "Đúng lúc quá, bọn tôi còn chưa ăn."
"Muon an thì tự đi mua." Tô Vô Tế cuoi khẩy: "O đay không hoan nghenh kẻ ăn chực."
Mộ Thiên Vũ liếc Bạch Húc Dương và Tần Quế Lâm, gương mặt mộc xinh xắn lộ rõ vẻ lạnh nhạt.
Neu khong phải hai ga nay gio trò sau lưng, lễ khai trương Ngan hàng Lâm Mộ đã chẳng trục trặc, Tô Vô Tế cũng không phải cúi đầu xin lỗi, rồi bị thương khi cứu người!
"Đi, vào ăn tiếp."
Cô nói rồi kéo tay Tô Vô Tế.
Hai người quay vào trong.
Bạch Húc Dương nhìn theo bóng lưng hai người, theo bản năng cảm thấy Giang Vãn Tinh chắc chẳng có gì với Tô Vô Tế, bèn thở phào một cái.
"Vãn Tinh, sao em lại ở đây vậy?" anh ta hỏi.
Giang Vãn Tinh: "Tôi đến chăm Tô Vô Tế."
Bạch Húc Dương: ...
Khóe miệng anh ta lại giật giật: "Chẳng phải đã có Mộ Thiên Vũ chăm anh ấy rồi sao?"
Giang Vãn Tinh tỏ rõ vẻ mất kiên nhẫn: "Tôi đến chăm Tô Vô Tế còn chẳng phải là đang dọn đống rắc rối các anh gây ra à? Tự mình không biết ơn đền ơn thì thôi, còn lôi cả tôi vào thành kẻ vong ân à? Đúng là làm mất mặt đám con ông cháu cha trong đại viện."
Bị chụp mũ liền mấy cái, Bạch Húc Dương nuốt nước bọt, khó nhọc nói: "Ừm, em nói có lý ... Chủ yếu là anh không biết Tô Vô Tế cũng ở đây, không thì đã mang ít cà phê tới cho mọi người rồi."
Tần Quế Lâm tặc lưỡi: "Húc Dương, cậu liếm quá đà rồi, tôi còn chẳng nhìn nối nữa.”
Park Nhạn Hi thì lên tiếng: "Hay là, hai anh về giùm đi?"
Tần Quế Lâm vẫn chưa chết cái tật hóng: "Cảnh sát Park, bạn trai cô chắc không phải Tô Vô Tế chứ?"
"Cậu ấm Tần, tôi không hứng thú với anh." Park Nhạn Hi nói: "Và tôi cũng không có hứng tiết lộ chuyện riêng tư cho anh."
Đến thẳng ngốc cũng nghe ra thái độ từ chối thẳng thừng của cô.
"Vậy bọn tôi ra cổng làm điếu thuốc trước." Bạch Húc Dương gật đầu với Park Nhạn Hi, kéo Tần Quế Lâm đi nhanh.
Hai người quay về cổng khu biệt thự, Tần Quế Lâm bực bội nói: "Sao ba cô nàng cực phẩm đều xoay quanh Tô Vô Tế hết thế? Tôi thấy ấm ức thật sự."
Bạch Húc Dương liếc hắn một cái đầy khó chịu: "Đừng nói xấu Tô Vô Tế, tôi không muốn nghe."
Tuy Giang Van Tinh với Tô Vô Tế đi lại thân thiết khiến anh hơi khó chịu, nhưng Tô Vô Tế cứu mạng anh, Bạch thiếu gia tuyệt đối không quên.
"Dù là ân nhân cứu mạng, cũng không thể nẫng tay trên người phụ nữ của cậu chứ." Tần Quế Lâm nói.
Giọng Bạch Húc Dương rất chắc: "Vãn Tinh với Tô Vô Tế không phải kiểu đó đâu, cậu lo bò trắng răng, nói nhăng nói cuội."
Tần Quế Lâm hít một hơi thuốc: "Tôi cứ thấy Nhạn Hi sắp rời xa tôi."
"Hai người vốn có gần gũi gì đâu, cậu đơn phương đấy."
Nói câu này, hình như anh ta quên mất bản thân cũng y như vậy.
Nói rồi, anh mở điện thoại, bấm bấm mấy cái trên màn hình.
Tần Quế Lâm đặt bó hồng lại vào xe, định tối mang ra club tái sử dụng.
Hắn ghé lại, dán mắt vào màn hình điện thoại của Bạch Húc Dương, hỏi: "Cậu đang làm gì thế?"
Bạch Húc Dương: "Đặt đồ ăn ngoài cho họ, mua mấy ly cà phê gửi tới ... "
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!