Dù ngủ rất muộn, nhưng bảy rưỡi sáng hôm sau, Tô Vô Tế đã luyện tập buổi sáng xong xuôi.
Tiêu Nhân Lôi gõ cửa, bưng bữa sáng vào.
Người ngoài cứ tưởng Tô Vô Tế là gã ăn chơi trác táng suốt ngày, chỉ riêng Tiêu Nhân Lôi biết, ông chủ nhà mình nhiều khi siêng đến mức đáng sợ - trừ khoản trai gái ra.
"Sếp, lát nữa em đi Ninh Hải với Tiểu Bàng", cô đặt bữa sáng xuống, nói, "Anh còn dặn dò gì em không?"
"Được, gặp cô ruột tôi thì nhớ bảo cô ấy ủng hộ chúng ta thêm chút", Tô Vô Tế lau mồ hôi, "Giờ chỗ nao cung cần tiền cả."
Tiêu Nhân Lôi khẽ cười: "Cô ruột anh nói rồi đó, nếu sếp chịu sớm cưới cô Mộ, thì cô ấy sẽ mừng cho một khoản tiền mừng cưới thật to ... "
"Đừng hòng, đời độc thân của tôi còn chưa hưởng đủ!" Tô Vô Tế cười hì hì: "Hơn nữa, cho dù tôi muốn cưới, Mộ Thiên Vũ đã chắc gì chịu!"
Tiêu Nhân Lôi mỉm cười: "Chưa chắc đâu."
Tô Vô Tế thoáng lộ vẻ u sầu: "Vấn đề nhất là, tôi còn chưa nghĩ ra sẽ cưới ai."
Đúng là lời thật lòng.
Tiêu Nhân Lôi cười khẽ: "À, hôm qua cô ruột anh còn gọi điện cho em."
Tô Vô Tế lập tức cảnh giác: "Lại bày trò quái gì nữa đấy?"
"Cô ấy bảo cô bé Tống Tri Ngư cũng được đấy," Tiêu Nhân Lôi nói.
"Tống Tri Ngư?" Tô Vô Tế đơ ra: "Tô Xí Yên gặp Tống Tri Ngư bao giờ? Cô ấy lén tới Lâm Châu rồi à? Sao người đàn bà này cứ bám riết mấy cô gái quanh tôi thế không biết!"
Tiêu Nhân Lôi lắc đầu: "Không rõ. Nhưng cô còn nói, nếu sếp chịu đối xử với Tống Tri Ngư tốt hơn chút, cô sẽ đầu tư thêm một khoản cho quán bar của chúng ta."
Tô Vô Tế đập đùi: "Hôm nay mời Tống Tri Ngư ăn cơm!"
Ngừng một nhịp, anh bổ sung: "Nhấn mạnh nhé, chuyện này không liên quan đến khoản đầu tư của Tô Xí Yên."
"Dĩ nhiên rồi." Tiêu Nhân Lôi mỉm cười hỏi: "Giờ em cho xe đi đón Tống Tri Ngư nhé?”
"Toi tự đi đon." Tô Vô Tế noi: "Con be mới lên Lâm Châu học, chắc chưa kịp đi thăm Hồ Vân Yên. Hôm nay tiện, tôi đưa cô bé nhà quê miền núi đó ra bờ hồ dạo một vòng."
Ánh mắt Tiêu Nhân Lôi mềm lại: "Sếp lúc nào cũng miệng độc mà lòng thì mềm."
Nói đoạn, Tô Vô Tế lien gọi điện cho Tống Tri Ngư.
"Anh Tô!" Ở đầu dây bên kia, giọng Tống Tri Ngư phấn khởi thấy rõ, chỉ là đầu dây bên kia khá ồn.
"Em đang ở đâu?" Tô Vô Tế hỏi.
Tống Tri Ngư cười đáp: "Hôm nay cuối tuần, em đi dạy kèm, đang ở trên xe."
"Dạy kèm cái gì, một giờ được mấy đồng." Tô Vô Tế gắt nhẹ: "Đừng đi nữa, tiền đó để anh đưa em."
Tiếng cười của Tống Tri Ngư nghe rất êm tai: "Nhưng em phải tự lập chứ."
"Vậy thế này, đợi em dạy xong, anh đưa em ra Hồ Vân Yên đi dạo." Tô Vô Tế không thèm hỏi ý kiến, chốt luôn: "Nhớ gửi vị trí cho anh, quyết vậy nhé."
Nói xong, anh cúp máy luôn.
Lúc này Tống Tri Ngư đang chen chúc trên xe buýt, cô nhìn cuộc gọi bị cúp, hừ khẽ một tiếng: "Đúng là bá đạo."
Làm bộ hờn dỗi xong, ý cười đã loang ra nơi đáy mắt.
Cô vừa cười, cả khoang xe như bừng mùa xuân; mọi người xung quanh đều ngây người.
Một bà lão không nhịn được buông lời: "Con bé này đẹp quá, phải gọi là nghiêng nước nghiêng thành ấy."
Tống Tri Ngư hơi đỏ mặt: "Bà quá lời rồi ạ."
'Cháu có bạn trai chưa? Nếu còn độc thân, bà giới thiệu cháu trai bà cho", bà lão cười, "tốt nghiệp đại học Lâm Châu, giờ làm luật sư, giỏi lắm."
Trong đầu Tống Tri Ngư hiện lên gương mặt Tô Vô Tế, ánh mắt theo đó càng thêm dịu: "Cảm ơn bà, cháu không còn độc thân nữa ạ."
Bà lão tiếc rẻ: "Ôi chao, tiếc thật. Không biết cậu nào may thế, kiếm được cô bạn gái như cháu."
Tống Tri Ngư khúc khích: "Đúng là lợi cho anh ta rồi."
Cô gái này, cũng chỉ dám vênh váo thế khi không có Tô Vô Tế ở bên.
Thật ra, ngay lúc này, mọi đàn ông trên xe đều đang thấy tiếc đứt ruột; bởi khi Tong Tri Ngư mỉm cuời trước đó, họ đều tưởng mình vừa gặp được tình yêu sét đánh.