Tài xế đạp mạnh chân ga, tốc độ xe nhanh chóng vượt lên hơn trăm cây số một giờ, vậy mà vẫn không sao thoát khỏi Trần Phàm đang điên cuồng đuổi phía sau
Trần Phàm vẫn chưa dùng hết sức, anh chỉ thong thả bám xa xa ở đằng sau.
Mười phút, hai mươi phút ... mặc kệ xe chạy nhanh cỡ nào, khoảng cách giữa anh và đuôi xe vẫn luôn duy trì hơn trăm mét, đám người phía trước dù làm gì cũng không thể thoát khỏi!
Lưu Tam Đao nuot mot ngum nước bot, lay đien thoại ra quay lại cảnh Trần Phàm đuổi theo xe, sau đó gửi cho Quách Diệu.
Hơn bốn mươi phút sau, chiếc xe lao vào công ty Bảo an Hoàng Long! Đã có thể mở được công ty bảo an, dĩ nhiên chủ phía sau phải là người vừa có thế vừa có tiền ở địa phương.
Ngay từ khi thành lập, công ty Bảo an Hoàng Long đã mời không ít nhân vật có máu mặt ở thành phố Vân tới chống lưng, trong đó có một người tên là Phùng Khai.
Phùng Khai từ nhỏ đã bái một vị võ sư làm thầy, học nội gia quyền. Sau lại bái một cao thủ cổ võ khác, tiếp tục khổ luyện. Mười tám năm nay, mỗi ngày hắn đều tập quyền ít nhất sáu tiếng đồng hồ. Đến hôm nay, ở tuổi bốn mươi hai, Phùng Khai đã sớm trở thành một cao thủ vo lam có tiếng ở thành phố Vân!
Lúc này, Phùng Khai dẫn hơn chục người ập tới, trong đó có hai kẻ ôm súng săn, mấy người còn lại cầm dùi cui điện.
Phùng Khai khoanh hờ hai tay trước ngực, ánh mắt dán chặt vào cổng lớn. Thấy hai chiếc xe địa hình chạy vào, khóe môi hắn khẽ nhếch, chủ động bước lên đón.
Cửa xe mở ra, Lưu Tam Đao lập tức nhảy xuống, kinh hoảng kêu lên:
"Phùng gia, thẳng nhóc đó tới rồi ... "
Hắn còn chưa kịp nói hết, một bóng người đã như cuồng phong sét đánh ập vào. Đám người bịt mặt vừa nhảy xuống xe, cùng mấy tên cầm súng, chẳng khác nào bị một con mãnh thú thời hoang dã húc thẳng vào, lập tức bay tán loạn ra bốn phía! Có kẻ bị quật bay lên nắp xe, có kẻ đập mạnh vào cổng, thậm chí có kẻ bị ném thẳng lên tận nóc tòa nhà!
Hiện trường thoáng chốc im phăng phắc. Trần Phàm như thần ma giáng thế, xuất hiện ngay trước mặt Phùng Khai, mái tóc không gió mà tung bay, hai mắt bắn ra tia sáng lạnh lẽo!
Phùng Khai lăn lộn giang hồ nhiều năm, khí thế trên người Trần Phàm khiến hn hoảng hốt, vô thức lùi lại ba bước, vội vàng giương quyền đứng tấn!
Trần Phàm liếc vào trong xe, bố mẹ anh vẫn đang ngồi bên trong, không có gì đáng ngại.
Anh lại nhìn sang Lưu Tam Đao đang nẵm dưới đất hộc máu. Vừa rồi trong cơn giận dữ, anh ra tay quá nặng, ngũ tạng của Lưu Tam Đao đã nát bấy, rõ ràng là sống không nổi nữa!
"Là tự mày tìm chết!" Anh buông một câu lạnh như băng, rồi quay sang nhìn Phùng Khai.
Phùng Khai quát lên:
"Mày chính là Trần Phàm? Tao chờ mày lâu rồi!"
Lời còn chưa dứt, thân ảnh Trần Phàm bỗng dưng biến mất tại chỗ. Lập tức da đầu Phùng Khai tê rần, hắn thét lên một tiếng, xoay người đánh về phía sau. Nhưng đa muon, vai han vua nhuc nhich, co đa an ngay mot chưởng.
"Rắc!" Xương cổ gãy vụn, vị cao thủ thành phố Vân lập tức mềm nhũn ngã xuống đất, mất hết ý thức, đại tiểu tiện vãi cả ra!
Đám người còn lại cầm dùi cui điện đồng loạt xông lên, Trần Phàm hóa thành một bóng mờ, chỉ vài lần chạm mặt đã quét sạch cả đám ngã nhào dưới đất, nhẹ nhất cũng gãy tay gãy chân!
Trần Phàm trước tiên đỡ bố mẹ xuống xe, kiểm tra thương thế. Mặt Dương Lan hơi sưng, nhưng không có gì nghiêm trọng, chỉ là bị dọa một trận.
Anh đưa bố mẹ tới con đường cách đó không xa, dặn hai người đứng đợi, rồi quay lại, xách lên một tên đang chảy máu bảy khiếu, hỏi:
"Hoàng Thế Long sai chúng mày tới à?"
Toàn thân tên này gãy hơn chục cái xương, ngũ tạng lục phủ đều bị chấn thương. Uy lực tiên lực kinh khủng mà Trần Phàm bộc phát trong cơn cuồng nộ, sao phàm nhân chịu nổi?
Trong mắt hắn tràn đầy sợ hãi, run giọng đáp:
"Là tổng quản Quách Diệu của nhà họ Hoàng bảo chúng tôi làm ... đừng giết tôi ... "
Cơ thịt khóe mắt Trần Phàm giật liên hồi, anh trầm giọng hỏi:
"Hoàng Thế Long đang ở đâu?"
"Hắn ở trang viên Hoàng Long." Tên kia vội vàng nói.
Bàn tay Trần Phàm vỗ thẳng lên đầu hắn, giết ngay tại chỗ, sau đó lại châm lửa đốt luon cong ty Bao an Hoang Long.
Vài phút sau, lửa bốc lên dữ dội, hơn trăm chiếc xe cùng một lượng lớn hàng hóa vật tư đều bị thiêu rụi sạch!
Trần Phàm lái đi một chiếc xe tải nhỏ chở người, chở bố mẹ về nhà. Chiếc xe này là xe đen không biển số, chuyên để công ty bảo an dùng làm những chuyện bẩn thỉu.
Đưa bố mẹ về tới nhà, Trần Phàm bảo hai người cứ nghỉ ngơi trước, còn anh thì nằm ngủ luôn trên sofa phòng khách. Nhỡ có người lại tới, anh có thể phát hiện ngay lập tức!
Trời sáng, bên ngoài công ty Bảo an Hoàng Long có đến mười xe cứu hỏa kéo tới. Do lửa quá lớn, đám cháy thiêu rụi suốt hơn mười tiếng mới được dập tắt, cả công ty hóa thành phế tích, chỉ tính riêng thiệt hại trên sổ sách đã vượt quá một trăm triệu tệ.
Hoàng Thế Long đứng ngoài bãi cháy, sắc mặt âm trầm như nước. Sau lưng hắn, quản gia Quách Diệu cúi thấp đầu, run giọng nói:
"Ba trăm bảy chục triệu tiền gửi và đống cổ ngoạn, thư họa của lão gia đều để trong két sắt của công ty ... không kịp mang ra."
Hơn ba trăm triệu đo là nguồn thu nhap mo am năm xưa của cha Hoàng Thế Long. Đống cổ ngoạn thư họa kia giá trị cũng chẳng thấp, ít nhất cũng đáng một hai trăm triệu tệ!
Tròng mắt Hoàng Thế Long như muốn trừng nứt, hắn gầm thấp một tiếng, hỏi:
"Ai làm?"
Quách Diệu nghiến răng nói:
"Ngoài Trần Phàm ra, tôi không nghĩ ra còn ai khác. Nhưng toàn bộ camera đều bị cháy, không tìm được chứng cứ."
Nói rồi hắn mở điện thoại, bên trong là một đoạn video quay cảnh Trần Phàm phía sau đang lao đi như tia chớp.
Xem xong video, mắt Hoàng Thế Long trợn trừng, sống lưng lạnh toát, hỏi:
"Tốc độ xe ít nhất cũng phải tám chục chứ?"
Bàn tay Quách Diệu hơi run, nói:
"Ước chừng tốc độ thấp nhất cũng phải chín chục! Tức là khoảng hai mươi lăm mét một giây! Nhanh gấp đôi kỷ lục Olympic rồi!"
Hoàng Thế Long lại liếc nhìn bãi cháy, nghiến răng nói:
"Nó có mạnh đến đâu cũng vẫn là người, tao không tin nó né được đạn!"
Sáng sớm ngày hôm sau, Dương Lan dậy từ sớm ra ngoài mua bữa sáng cho Trần Phàm, toàn là những món anh thích nhất: mười cái bánh bao súp, mười cái xíu mại, còn có một đống đồ ăn vặt khác.
Nhân luc Trần Pham đang an, Trần Học Chính hỏi:
"Tiểu Phàm, con còn nửa tháng nữa là tốt nghiệp rồi, có dự định gì không?"
Ngôi trường Trần Phàm theo học là một trường bình thường ở thành phố Vân, tuy không phải danh môn, nhưng ngành học cũng khá, Trần Học Chính hy vọng con trai có thể thuận lợi tốt nghiệp rồi kiếm một công việc ổn định.
Trần Phàm mỉm cười:
"Ba yên tâm, hôm nay con sẽ quay lại trường."
Ăn sáng xong, anh mở máy tính đăng nhập tài khoản mạng xã hội của mình. Lúc này, trong nhóm lớp, mấy người bạn đang trò chuyện, vừa nhắc tới anh.
"Có tin gì của Trần Phàm chưa?" Một cậu bạn tên là Lý Sâm lên tiếng, cậu thường cùng Trần Phàm chơi bóng, quan hệ không tệ.
"Không biết nữa. Các cậu nói xem, việc Trần Pham mất tích có khi nào thật sự liên quan tới Chu Phi Phi không?" Một nữ sinh nói.
Nữ sinh khác liền tiếp lời:
"Đừng nói bừa, Chu Phi Phi bây giờ đâu còn là người bình thường, nghe nói sắp kết hôn với Hoàng đại thiếu gia rồi. Nhà họ Hoàng giờ là hào môn vùng Giang Bắc, không phải người thường có thể trêu vào."
Cô vừa nói xong, cô gái lúc trước lập tức thu hồi tin nhắn.
"Có gì mà không dám nói? Trần Phàm mất tích chính là vì Chu Phi Phi, con nhỏ này nhất định có vấn đề!" Một nam sinh tên là Lục Nam Quốc lên tiếng. Cậu là bạn rất thân của Trần Phàm, sau khi Trần Phàm mất tích, vì giúp bố mẹ anh điều tra tung tích mà cậu bị người ta uy hiếp, còn bị đánh hai lần.
"Chu Phi Phi chẳng phải nói rồi sao, Trần Phàm trộm nữ trang nhà cô ta nên trốn ra nước ngoài rồi." Có bạn cùng lớp nói.
Lục Nam Quốc đáp:
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!