dùng nhân tâm bổ sung (1)
Lộc Xuyên Thánh Nhân đang ác chiến hoa mắt chóng mặt cùng Chí Tôn Vu Thần Đế cảm thấy áp lực trên người giảm đi, trong lòng mừng rỡ, nhận thấy người tới tương trợ chính là mấy lão tu lánh đời Thái Vị Hà. Không ngờ vào lúc mấu chốt bọn họ lại suy nghĩ cho nhân gian mà tới tương trợ, vội vàng bức lui ma vật bên người, quát với những lão tu kia.
- Các vị đạo hữu, chúng ta...
Hắn chưa nói xong, đột nhiên phía trên đỉnh đầu truyền tới tiếng quát từ xa của Phương Nguyên:
- Cẩn thận!
Lộc Xuyên Thánh Nhân kinh hãi ngẩng đầu lên, chỉ thấy thần thông mấy lão tu lánh đời vốn đánh về phía Chí Tôn Vu Thần Đế đột nhiên lại đổi hướng, trấn áp về phía hắn. Hắn đã hao tổn quá nhiều sức lực trong trận chiến này, làm sao có thể ngăn cản một kích đánh tới bất ngờ như vậy, cả người đều bị cuốn vào trong đám mây lửa, gầm rú phẫn nộ xen lẫn bi thương.
- Ào ào...
Tiếng hét chưa kịp dừng, một bộ xương trắng đã xỏ ngang qua, lập tức đục một lỗ trước ngực Lộc Xuyên Thánh Nhân, thần hồn bị diệt.
Chí Tôn Vu Thần Đế cười to, nói với lão tu lánh đời:
- Rất tốt, rốt cục các ngươi đã nghĩ thông suốt ai mới là nguời có thể giúp các ngươi sống sót. Sau trận chiến này, không những giúp các ngươi có phương pháp đoạt được Hắc Ám Chuyển Sinh Pháp, mà ngay cả phương pháp để có thành tựu Thần Đế cũng có thể truyền lại.
Mấy vị lão tu lánh đời lạnh lùng nói:
- Bảy vị lánh đời chúng ta nghe lời khuyên của các ngươi thành lập Trường Sinh Tiên Điện, cầu mong kiếp sau bất diệt, mãi mãi bất tử, nhưng Chuyển Sinh Pháp còn chưa nhìn thấy ba lão tu trong chúng ta đã chết Thanh Dương. Những người còn lại vào thời điểm mấu chốt vẫn quyết định trợ giúp các ngươi một tay, chỉ mong khi các ngươi thắng được đại thế sẽ tuân thủ lời hứa của mình.
Vừa nói xong thân hình đột nhiên xoay chuyển, phóng ra thần thông đánh thẳng về phía Kinh Thiên Thánh Nhân và Cổ Phương Thánh Nhân.
- Lộc Xuyên lão đệ...
- Lộc Xuyên tiền bối...
Thấy biến cố này, người bên trong cuộc đại chiến giữa không trung đều kinh hãi, vừa lo lắng vừa tức giận.
- Ha ha….
Bên trong Hắc Ám ma tức cuồn cuộn, giọng nói Hắc Ám Thần Đế vang vọng bốn phía:
- Đây là nhân gian! Uổng cho các ngươi không tiếc mạng sống xả thân tới chiến đầu, nhưng Nhân tộc các ngươi lại không có ý kiến và lập trường giống nhau, như vậy lấy cái gì để tranh đấu với chúng ta?
Đánh bất ngờ, dị biến xuất hiện!
Không ngờ thế cục vừa có chút dịu đi đột nhiên xuất hiện biến động, người chạy tới là bốn lão tu bên trong Trường Sinh Tiên Điện.
Thực lực bốn lão tu này không bằng ba lão tu lúc trước xuất hiện ở Thanh Dương Tông, nhưng đều là cao thủ Hoá Thần lâu đời, hơn nữa bọn họ cố ý gian trá, đánh úp bất ngờ, Lộc Xuyên Thánh Nhân bị trực tiếp chém giết, còn Kinh Thiên Thánh Nhân và Cổ Phương Thánh Nhân cũng lâm vào tình trạng vô cùng nguy hiểm dưới sự công của bọn họ và Chí Tôn Thần Đế.
- Những lão già kia muốn thành kẻ địch của thế gian sao?
Thiên Khôi Thánh Nhân phẫn nộ rống to, muốn xoay người sang cứu hai vị Thánh Nhân Cổ Phương và Kinh Thiên, nhưng Chí Tôn Thần Đế đối diện hắn lại thừa cơ tiến vào khởi động Đại Ma Tức Hồ, giống như lốc xoáy khóa Thiên Khôi Thánh Nhân vào bên trong, vô số pháp tắc như xiềng xích quấn chặt Thiên Khôi Thánh Nhân, không cho hắn cơ hội tới cứu, chỉ có thể nhìn hai vị Thánh Nhân kia bỏ mình.
Chỉ cần hai vị Thánh Nhân kia mất mạng, bên bọn họ sẽ tổn hại một phần chiến lực lớn. Mà Chí Tôn Vu Thần Đế có thể liên thủ với bốn lão già Trường Sinh Tiên Điện vây khốn những người khác, đối với người bên phía Phương Nguyên, phần thắng sẽ càng trở nên xa vời.
Ý thức được điều này, ngay cả Phương Nguyên cũng không thể kiềm chế, thân hình bay lên muốn đi cứu.
Nhưng Chí Tôn Long Thần Đế đối diện hắn cũng vội vàng đi lên, cười lạnh nói: