- Bắt lấy kẻ điên này, bắt hắn nói cho ngươi!
Khi nói đến đây, tay trái hắn bỗng dâng lên một pháp ấn, vẽ một đường trước người.
Lôi quang bùng nổ, vô cùng chói mắt, một con Chu Tước trên người quấn quanh Cửu Long Ly Hỏa xuất hiện trước người hắn, lúc đầu chỉ có kích thước nắm tay, nhưng theo tâm niệm của hắn, phóng thẳng ra thiên ngoại, bắt lấy con Bạch Cốt Chu Tước. Càng xa Phương Nguyên, con Chu Tước này càng lớn, cuối cùng, hóa thành một con Hỏa Chu Tước giống như núi lớn, hung hăng chộp lên quỷ hỏa trong mắt Bạch Cốt Chu Tước.
- Ngươi hóa ra bóng dáng của ta, ngược lại tiến công tập kích ta?
Ly Hỏa Chu Tước trải qua Phương Nguyên luyện hóa đã lâu, lực lượng đã không còn tầm thường, là cao thủ Hóa Thần đỉnh phong, không ai chịu nổi một kích của Hỏa Chu Tước này. Nhưng Bạch Cốt Chu Tước, cũng không biết là vì điên rồi, hay quá mức hung ác điên cuồng, vậy mà tiếp tục kiên trì, miễn cưỡng để con Ly Hỏa Chu Tước này đụng lên trước người mình, sau đó thanh âm trở nên quỷ dị mà lành lạnh:
- Truyền nhân Đế thị, ngươi đang trào phúng ta sao? Sai lầm huyết mạch Đế thị các ngươi phạm phải lại để chúng ta gánh vác, còn ngươi, lại muốn dùng phương pháp này trào phúng ta?
Tiếng cười lớn khặc khặc, nó co rút ngọn lửa màu đen xung quanh, cuốn thẳng đến Ly Hỏa Chu Tước.
Hắc diễm cuồn cuộn kia, bao vây tất cả tử diễm sáng chói quanh thân Ly Hỏa Chu Tước, rồi sau đó luyện hóa từng chút một, cuối cùng lại khiến con Ly Hỏa Chu Tước dần hóa thành tro bụi, cả người Chu Tước cũng đang hòa tan…
Lấy hỏa luyện hóa, ma diễm Bạch Cốt Chu Tước này nắm giữ rõ ràng mạnh hơn Ly Hỏa Chu Tước vô số lần. Nhưng thừa dịp cơ hội này, Phương Nguyên đột nhiên thu hồi thế giới khởi động xung quanh, giống như thanh ảnh, trong chốc lát xuất hiện trước người Bạch Cốt Chu Tước, thế giới biến ảo hóa thành một thanh kiếm trong tay hắn, giống như lưu tinh trảm xuống.
Một chốc, vẻ mặt hắn âm lãnh như kiếm.
Không riêng gì Giao Long muốn biết mình là ai, chỉ có một biện pháp này. Chúng tu cả chiến trường muốn sống sót cũng chỉ có một biện pháp.
Nếu để con Bạch Cốt Chu Tước này tùy ý làm chuyện độc ác, vậy chúng tu trong chiến trường, ngoài Phương Nguyên, ai cũng không thể còn sống rời đi. Cho nên muốn che chở tính mạng mọi người trước mặt con Bạch Cốt Chu Tước này, vậy chỉ có một cách, không tiếc hết thảy, chém giết quái vật!
- Bá!
Kiếm trong tay Phương Nguyên vốn từ một thế giới ngưng luyện thành, uy năng khó lường. Hơn nữa Phương Nguyên vận chuyển tâm ý kiếm, tâm ý vô thượng bám lên thanh kiếm, khiến kiếm này được thêm vào lượng lực lượng khó tưởng tượng, hung hăng xẹt ngang hư không, trảm thẳng lên đầu Bạch Cốt Chu Tước. Chỉ nghe tiếng rung răng rắc, đầu Bạch Cốt Chu Tước xuất hiện một khe nứt thật lớn, sau đó cả cự thịt cũng ngã về phía sau, đầy trời toàn tiếng kêu rên phẫn nộ và thống khổ.
- Đáng tiếc…
Phương Nguyên chém ra một kiếm, trong lòng thầm nghĩ.
Kỳ thật một kiếm này có thể chém Bạch Cốt Chu Tước, khiến hắn cảm thấy ngoài ý muốn, bởi vì với tu vi và cảnh giới của Chu Tước, hẳn là có pháp môn né tránh một kiếm này, nhưng thần hồn nó tán loạn, điên điên khùng khùng, không có tránh đi…
Khiến người ta tiếc hận là hỏa hậu kiếm này của mình chung quy vẫn không bằng Kiếm Si.
Nếu không, một kiếm có thể trực tiếp chém con Bạch Cốt Chu Tước này làm hai, mà không phải khiến nó bị thương nặng.
- Giết giết giết, giết hắn…
Tại thời điểm này, Giao Long cũng giật mình, phản ứng lại.
Càng nghĩ không hiểu mình là ai, càng hung ác điên cuồng, hung hăng cắn răng, thân hình tăng vọt, hóa ra chân thân khoảng trăm trượng, khu lôi ngự vũ, uốn cong người, khí thế ngang trời, hướng thẳng về phía Bạch Cốt Chu Tước trên không trung, cũng không biết ẩn chứa khí cơ xúc động gì, pháp tắc bên người hắn dần biến hóa, giống như hóa thành một làn mây mù mơ hồ, mãnh liệt không thôi.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!