Từ lúc đạo khí Hồng Mông được tu sĩ thiên hạ tiếp nhận, vận mệnh chúng tiên Tam Thập Tam Thiên đã bị Thiên Đình nắm giữ trong tay. Lực lượng của Thiên Đình mạnh hơn chư tộc Tam Thập Tam Thiên, cuối cùng mười đại tiên tương dẫn người đánh tan liên quân chư tộc, hơn nữa thuận thế giết về phía chư thiên!
Phương Nguyên thấy vô số cường giả bị từng đám trảm rơi xuống tiên đài, đầu người rơi xuống cuồn cuộn. Thấy được tứ đại yêu thiên mạnh mẽ đến cực điểm bị tiên quân biết, Yêu Bộ Thần Đế bị vây sát trong loạn quân! Hắn thấy Long Đế Chi Thiên bị đánh vỡ, chỉ còn một đám người yếu ớt trốn ở nhân gian, lạnh run dưới đế uy. Thấy đạo thống cường đại vô tận hóa thành một vùng phế tích. Thấy được vô luận thần ma đều tuyệt vọng hô to trước đại quân thiên đình, gặp phải tử cảnh… Hắn thấy thiên địa vỡ vụn, thấy từng người trường sinh bất hủ ngã xuống như chuyện thường tình!
…….
…….
Chư tộc liên quân hay Thần Đế bất hủ trước đại tế ma tức của Đế Thị, giống như không có tác dụng gì, không chịu nổi một kích, thậm chí khắp Tam Thập Tam Thiên, trước mặt đại tế ma tức, đều yếu ớt như trang giấy. Phồn hoa vô tận, sinh cơ vô tận kia đều giãy khỏi bao phủ của ma tức, tuyệt diệt. Khắp Tam Thập Tam Thiên, trong thời gian quá ngắn táng diệt không còn… Đạo khí Hồng Mông có thể tẩm bổ hết thảy, một khi nghịch chuyển, đủ tuyệt diệt hết thảy! Huyết mạch Đế Thị quả nhiên là tồn tại vô địch…
……..
……..
- Chư tộc ngỗ nghịch, tội đáng chết vạn lần, sinh linh thiên hạ vì sao?
Cuối cùng giấc mộng, Phương Nguyên thấy tòa Tiên Cung cao lớn, sau lưng là ma tức cuồn cuộn. Trước người hắn, đạo thống và sinh linh còn sót lại đều đến bái kiến, bi thiết ai oán trong ma tức cuồn cuộn, dập đầu nhận sai, nguyện ý vĩnh viễn phụng theo Đế Thị làm chủ, chỉ mong Tiên Đế thương tiếc sinh linh còn sót lại trên thế gian, thu về ma tức hắc ám, cho chúng sinh một con đường sống.
Tiên Đế nhìn một vùng núi sông bị tàn phá, lạnh giọng nói:
- Huyết mạch Đế Thị, vì vạn tộc thiên địa công huân vô lượng, nên vĩnh viễn ở Thiên Cung. Vạn tộc nghịch loạn, ta tự nghịch chuyển càn khôn, trảm trăm tộc! Ta là Đế Thị, tự nhiên làm chủ Tiên giới, thương yêu thần dân. Thiên địa bị phá, ta tự đến sửa chữa, chúng sinh chết đi còn có thể phục sinh, làm sao còn sầu không thể đạt được thế gian phồn vinh hưng thịnh?
- Chỉ mong đại thế lại đến, chúng sinh thấy đủ, đừng sinh tâm ma…
………
………
Phương Nguyên nhìn Đế Hiên khoác hoàng bào, một mình đi lên dàn tế, thi triển lực lượng, nghịch chuyển tạo hóa, giống như hắn từng nghịch chuyển đạo khí Hồng Mông thành ma tức hắc ám. Nhưng không nghĩ đến, hắn thi triển một thủ đoạn, kết quả ngoài dự kiến mọi người. Ma tức cuồn cuộn ngoài thiên địa vẫn là ma tức, không nghịch chuyển trở về như hắn dự kiến… Đế Hiên biến sắc, tiếp tục duy trì dàn tế, nhưng phí công vô ích. Sắc mặt cương nghị dần trở nên hoảng sợ. Một vài sinh linh tàn hồn quỳ trước Đế Cung, biểu tình trên mặt cũng dần dại ra.
Đế Hiên rốt cục phát hiện hết thảy không thể nghịch chuyển, hắn phẫn nộ tuyệt vọng, hô to về phía không trung:
- Ngươi gạt ta…
…….
…….
- Thì ra… thì ra là thế…
Khi Đế Hiên tuyệt vọng rống to, Phương Nguyên thức tỉnh, ngực như bị đè lên một tòa cự thạch. Hắn thở dốc nặng nề hồi lâu mới để tâm thần vận chuyển, tiêu hóa hết thảy những gì nhìn thấy.