Ba tháng sau, cổ võ trung giới khôi phục lại dáng vẻ yên bình như xưa.
Thành Bạch Hổ dưới sự chủ trì của Ngô Hùng Bá đã được xây dựng lại thành chủ phủ mới. Những người nhà của đệ tử đã hy sinh đều được an trí thỏa đáng, Dương Chấn còn phái người mang đến một lượng lớn đan dược và linh thạch, giúp bọn họ tu luyện, bù đắp phần nào tổn thất.
Thành Huyền Vũ thì được giao lại cho thuộc hạ cũ của Cao Thương quản lý. Còn Cao Chính Xương bị giam dưới địa lao thành Huyền Vũ, mỗi ngày đều nhìn thấy cảnh tường thành dần dần được dựng lại, chịu đựng sự dày vò trong lòng.
Đây chính là sự trừng phạt của Dương Chấn, bắt ông ta sống để chuộc tội.
Linh mạch lõi của thành Chu Tước sau khi được Tuyết Nữ gia cố, linh khí còn dồi dào hơn trước, thu hút không ít võ giả đến định cư.
Bạch Ngữ Tô vẫn là thành chủ thành Chu Tước, chỉ là giờ đây thành Chu Tước không còn đơn độc nữa, mà đã kết minh với thành Bạch Hổ, thành Huyền Vũ, cùng nhau bảo vệ cổ võ trung giới.
Hôm nay, thành Chu Tước giăng đèn kết hoa, khắp nơi tràn ngập bầu không khí vui mừng.
Bởi hôm nay chính là ngày đại hôn của Dương Chấn và Bạch Ngữ Tô.
Dương Chấn mặc một bộ gấm đỏ, đứng trước cửa thành chủ phủ Chu Tước, đón tiếp khách khứa đến chúc mừng.
Ngô Hùng Bá, Hà Thanh Long, Mã Siêu, Ngô Tử Kính...
Tất cả những anh em từng kề vai chiến đấu đều đã tới. Tuyết Nữ cũng mặc một thân bạch y, đứng giữa đám đông, khẽ mỉm cười nhìn Dương Chấn.
“Cậu Dương, không đúng, giờ phải gọi là chú rể mới đúng!” Ngô Hùng Bá vỗ mạnh vai Dương Chấn, cười ha hả, “Không ngờ cậu lại cưới được thành chủ Bạch về nhà rồi!”
Dương Chấn cười gật đầu, ánh mắt nhìn về phía trong thành chủ phủ.
Bạch Ngữ Tô mặc một bộ váy cưới màu đỏ, trên gương mặt mang theo nét ửng đỏ mỏng manh, đang được các thị nữ dìu bước đi ra.
Cô ta không che khăn voan, dung nhan khuynh quốc khuynh thành dưới ánh nắng càng thêm rực rỡ động lòng người.
Dương Chấn tiến lên, nắm lấy tay cô ta, nhẹ giọng nói:
“Về sau, anh sẽ không để em phải một mình gánh vác nữa.
Bạch Ngữ Tô đỏ mặt, khẽ gật đầu: “Ừm!
Đám cưới được cử hành theo nghi thức truyền thống của cổ võ trung giới, Tuyết Nữ làm người chứng hôn, đích thân đọc hôn thư.
Khi Dương Chấn trao cho Bạch Ngữ Tô một chiếc ngọc bội được luyện bằng sức mạnh của linh mạch, bầu trời bỗng hiện ra hào quang bảy sắc.
Đó là sự ban phước của linh mạch lõi, tượng trưng cho việc hôn nhân của họ sẽ trường tồn vững chắc như linh mạch vậy.
Sau đám cưới, Dương Chấn và Bạch Ngữ Tô đứng trên thành lầu Chu Tước, nhìn xuống cảnh náo nhiệt bên dưới.
Bạch Ngữ Tô tựa nhẹ vào vai Dương Chấn, khẽ hỏi:
“Sau này..... anh còn rời đi nữa không?”
Dương Chấn siết chặt tay cô ta, ánh mắt kiên định:
“Không. Cổ võ trung giới là nhà của anh, em là vợ của anh. Ở đây có tất cả những gì anh muốn bảo vệ. Anh sẽ không rời đi nữa”
Đúng lúc này, Mã Siêu chạy đến, hưng phấn nói:
“Anh Chấn! Thành chủ Bạch! Tin từ bên Thiên Huyền Tông truyền đến, sau khi Huyền Dương Tử quay về đã bị tông môn trừng phạt, hơn nữa Thiên Huyền Tông còn phái sứ giả đến nói từ nay về sau sẽ không đặt chân vào cổ võ trung giới nữa, còn bồi thường một lượng lớn bảo vật!”
Dương Chấn gật đầu, điều này vốn nằm trong dự liệu của anh.
Huyền Dương Tử trọng thương trở về, Thiên Huyền Tông ắt hẳn đã nhận ra thực lực của anh, không dám khinh suất khiêu khích thêm lần nào nữa.
Ngô Hùng Bá cũng bước đến, cười nói:
“Cậu Dương, việc tái thiết thành Bạch Hổ đã hoàn tất, linh khí từ linh mạch cũng đã dưỡng nuôi không ít đệ tử, tin rằng chẳng bao lâu nữa cổ võ trung giới sẽ xuất hiện thêm nhiều cường giả mới.
Dương Chấn nhìn về phía xa, ánh nắng rực rỡ chiếu lên gương mặt anh, trong mắt tràn đầy sự vui mừng.
Anh cuối cùng cũng hoàn thành mục tiêu của mình: bảo vệ cổ võ trung giới, báo thù cho đám anh em, tái thiết gia viên.
Tuyết Nữ đi đến bên cạnh hai người, nhẹ giọng nói:
“Linh mạch lõi đã ổn định, tương lai của cổ võ trung giới, giao cho hai người. Tôi phải đến Thần Dược Cốc, tiếp tục trông giữ phân mạch. Sau này nếu có việc, cứ tìm tôi” Dương Chấn gật đầu:
“Tuyết Nữ đại nhân, cảm ơn cô.”