Trình Kiêu nói: “Chị Lâm Ngọc, hy vọng chị tạm thời đừng nói thân phận của tôi cho Chủ tịch.
“Tại sao?” Lâm Ngọc hỏi với vẻ khó hiểu.
“Vì tốt cho mọi người!” Trình Kiêu nghiêm túc nói.
“Việc này tôi không dám đảm bảo. Nếu Chủ tịch hỏi tới, tôi sẽ không lừa bà ấy” Lâm Ngọc không từ chối, cũng không đồng ý.
“Được, chỉ cần chị đừng chủ động nói với bà ấy là được” Trình Kiêu hiểu tính Lâm Ngọc, biết rằng trừ khi anh nói rõ thân phận, nếu không hoàn toàn không thể nào yêu cầu Lâm Ngọc giấu giếm mẹ.
“Được.” Lâm Ngọc đồng ý: “Còn chuyện gì nữa không? Trình đại sư?”
Ba chữ Trình đại sư giống như một lời châm chọc.
Trình Kiêu cười khổ nói: “Không còn gì nữa.”
“Vậy tôi đi đây”
Trình Kiêu biết dù Lâm Ngọc vẫn nói chuyện rất gay gắt, nhưng thật ra đã tha thứ cho chuyện anh giấu giếm thân phận rồi.
Lần sau gặp nhau một lần nữa là được.
Rời khỏi phòng nghỉ ngơi, Trình Kiêu cũng chuẩn bị rời đi.
Nhưng một bóng người xinh đẹp đã đợi anh trước cửa từ lâu.
Trình Kiêu lạnh nhạt nhìn thoáng qua Tôn Mạc, sau đó bước qua cô ta, làm như không nhìn thấy.
“Trình Kiêu, chẳng lẽ giữa chúng ta bây giờ thật sự đã thành người xa lạ rồi sao?” Tiếng cười châm chọc của Tôn Mạc vang lên sau lưng Trình Kiêu.
Trình Kiêu thoáng dừng lại, sau đó tiếp tục đi về phía trước, bây giờ nói gì cũng là dư thừa cả.
Trên mặt Tôn Mạc thoáng lộ vẻ không cam lòng, sau đó cô ta xông lên chặn Trình Kiêu lại.
“Anh có ý gì vậy? Chẳng lẽ bây giờ nói chuyện với tôi mà anh cũng không muốn sao?” Nét mặt Tôn Mạc vô cùng oán hờn, cô ta trợn mắt nhìn Trình Kiêu, khuôn mặt xinh đẹp tái
nhợt.
Trình Kiêu nhìn cô ta, lạnh lùng nói: “Cô muốn nói gì?”
Tôn Mạc tỏ vẻ đau khổ, cười tự giễu nói: “Tôi muốn nói gì? Đúng thế, tôi muốn nói gì chứ? Tôi còn có thể nói gì đây! Anh là Trình đại sư cao quý, uy thế hơn người, tôi chỉ là một cô gái bình thường, tôi dám nói gì chứ?”
“Nhưng anh cảm thấy anh đối xử với tôi như thế có công bằng không?”
Nét mặt Trình Kiêu không chút cảm xúc, anh lạnh lùng nhìn Tôn Mạc, không nói một lời.
Dường như Tôn Mạc được mở công tắc nói, bắt đầu oán trách: “Không sai, tôi thừa nhận lúc trước tôi xem thường anh, cảm thấy anh chỉ là một tên vô dụng, không làm tròn nghĩa vụ của người làm vợ”
“Nhưng tôi làm thế có gì sai? Anh rõ ràng là một tên vô dụng, là một người phụ nữ bình thường, tôi không thích anh cũng là hợp lý mà.
“Chẳng lẽ anh lại đi thích một người phụ nữ xấu xí sao?”
“Nhưng rõ ràng anh có y thuật hơn người, còn có tu vi võ đạo cao cường, vậy mà lại giả làm một tên vô dụng, anh làm thế là có mục đích gì?"
“Nếu anh nói sự thật cho tôi sớm hơn, sao tôi có thể ghét bỏ anh được?”
“Cho nên người gây ra những chuyện ngày hôm nay là anh, chứ không phải tôi!”
“Là sự ngông cuồng, ngạo mạn của anh, là anh không coi ai ra gì, là anh không giải thích, khiến tôi oán hận anh, khiến tôi tuyệt vọng với anh, là anh tự tay đẩy tôi vào lòng người khác!”
Dần dần, Tôn Mạc trở nên hơi điên cuồng, khuôn mặt xinh đẹp bắt đầu trở nên vặn vẹo.
Nghe thấy những lời này, Trình Kiêu rất muốn bật cười.
Rõ ràng là cô ta thực dụng, rõ ràng là cô ta lấy bản thân làm tiền cược, rõ ràng là cô ta thích người đàn ông khác khi hai người vẫn còn là vợ chồng, bây giờ cô ta lại trách anh.
Nếu anh không trùng sinh, nếu anh không phải Trình đại sư, nếu anh vẫn là tên vô dụng kiếp trước, bây giờ chắc chắn cô ta đã hạnh phúc nằm trong lòng Lưu Tào Khang rồi.
Những suy nghĩ này không ngừng hiện lên trong đầu Trình Kiêu, anh muốn phản bác, nhưng lại cảm thấy không cần thiết.
Cần phải tranh cãi với một người qua đường ư?
“Nói xong rồi à?” Trình Kiêu lạnh lùng hỏi.
Tôn Mạc cắn chặt môi trợn mắt trừng Trình Kiêu.
“Nói xong thì tôi đi đây” Nét mặt Trình Kiêu không chút cảm xúc, anh đi lướt qua bên cạnh Tôn Mạc, xem những lời khi nãy như gió thổi qua tai, không để lại một chút dấu vết gì.
Tôn Mạc siết chặt tay, cố nén không cho nước mắt tuôn rơi: “Trình Kiêu, cho dù anh đánh tôi mắng tôi một trận cũng được, bây giờ, tôi còn không có tư cách để anh nhìn thêm một cái hay sao?”
“Anh đúng là độc ác, anh biết tôi không thích bị người khác xem thường nhất, cho nên anh cố ý xem thường tôi đúng không?”
“Trình đại sư, ha ha, hay cho cái danh Trình đại sư! Trình Kiêu, anh giấu kỹ đấy chứ!”
“Hôm nay Tôn Mạc tôi xin thề, một ngày nào đó, tôi sẽ khiến anh hối hận!”
Tôn Mạc trợn mắt nhìn bóng lưng Trình Kiêu rời đi, hai mắt cô ta đỏ như máu, móng tay cũng ghim vào trong da thịt, ngón tay trắng như bạch ngọc đang không ngừng nhỏ
máu.
Tiệc rượu kết thúc, Trình Kiêu trở lại biệt thự Vọng Lâu để tu luyện.
Mấy ngày qua, Trình Kiêu bố trí thêm trận pháp Tụ Linh, nước linh khí đã hoàn toàn có thể sản xuất tự động.
Bên kia, Mã Tài cũng đưa tin tới, nước sinh mệnh bán rất chạy, theo dự tính sẽ chiếm lĩnh thị trường thành phố Hà Tây trong vòng một tháng.
Cuối cùng chỉ trong ba ngày đã chiếm lĩnh thị trường thành phố Hà Tây rồi.
Mười ngày, toàn bộ Lĩnh Nam thất thủ.
Nếu không vì Trình Kiêu yêu cầu tạm thời không mở rộng ra bên ngoài, Mã Tài tự tin rằng trong vòng một tháng sẽ khiến nước sinh mệnh chiếm lĩnh thị trường cả nước.
Hôm nay đã là hai mươi bảy tháng Chạp, Ninh Lan gọi điện thoại đến bảo Trình Kiêu về ăn Tết.
Nhưng Trình Kiêu đã khéo léo từ chối.
Trình Kiêu đoán có lẽ mẹ và Lâm Ngọc sẽ về quên, ăn Tết cùng với Trình Đông.
Thư Nam vẫn còn đang tu luyện, nếu không phải vì anh ta chưa đạt đến cảnh giới Tích Cốc, thỉnh thoảng cũng cần ăn uống, thì Trình Kiêu đã sắp quên mất sự tồn tại của anh ta rồi.
Chiều hôm đó, Tô Lương Tử biến mất đã lâu đột nhiên trở về từ bên ngoài.
Nhưng ông ta trở về với cơ thể đầy vết thương, còn bị thương rất nặng, chỉ kịp nhìn mặt Trình Kiêu một cái rồi ngất xỉu.
Trình Kiêu nhìn ông ta, tỏ vẻ ngạc nhiên: “Không ngờ lại có người có thể khiến Tô Lương Tử bị thương nặng!”
Trình Kiêu không nói nhiều, lập tức lấy ra một viên đan dược bỏ vào miệng Tô Lương Tử, sau đó dùng linh lực của bản thân chữa thương cho ông ta.
Sau hai tiếng cứu chữa, Tô Lương Tử đã không có gì đáng ngại nữa.
Tô Lương Tử mở mắt ra, câu nói đầu tiên là: “Mau, mau đến huyện Kê Kinh, nơi đó vừa phát hiện động phủ của tiên nhân Bái Nguyệt từ tám trăm năm trước.
Tiên nhân Bái Nguyệt?
Nếu dám xưng là tiên nhân thì thực lực chắc chắn không tầm thường.
“Thương tích của ông đã được chữa khỏi rồi, từ từ nói xem đã xảy ra chuyện gì? Ông bị ai đánh trọng thương vậy.” Trình Kiêu nhẹ nhàng nói, lần trước Tô Lương Tử gọi điện thoại về, nói rằng ông ta phát hiện ra một nơi thần bí, có lẽ chính là động phụ của tiên nhân Bái Nguyệt.
Tô Lương Tử hít sâu một hơi ổn định tâm trạng, rơi vào trong ký ức.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!