Trình Kiêu hơi tò mò: “Xem ra giới võ đạo Á tộc cũng không đơn giản như những gì nó thể hiện ngoài mặt!”
Theo đánh giá của Trình Kiêu, dù thực lực của Tô Lương Tử không bằng Cừu Thiên Sát, nhưng cũng không đến mức bị đánh trọng thương.
Thực lực của Cừu Thiên Sát cũng đã là tồn tại số một số hai trong giới võ đạo Á tộc rồi.
Ba người này có thể khiến Tô Lương Tử bị thương nặng, rõ ràng thực lực cao hơn Cừu Thiên Sát.
Nhưng nhìn khắp giới võ đạo Á tộc, chỉ có Kiếm Thần Yến Nam Thiên và chiến thần Khương Vân Minh ở thủ đô là có thực lực cao hơn Cừu Thiên Sát thôi, cũng chưa từng nghe nói là còn có ai khác nữa.
Ba người này là người của thế lực nào?
Còn một điều nữa, trên ba người này có còn tồn tại mạnh hơn không?
“Đi thôi, ông đi cùng tôi đến động phủ của tiên nhân Bái Nguyệt một lần nữa” Trình Kiêu lạnh nhạt nói.
Bây giờ, Trình Kiêu cần tài nguyên tu luyện, nếu thật sự có thể tìm thấy động phủ của một người luyện võ thời xưa sẽ trợ giúp rất nhiều cho việc nâng cao tu vi của anh.
“Được.”
Hai mắt Tô Lương Tử sáng lên, có Trình Kiêu đi cùng, chắc chắn ông ta có thể trả thù, cướp lại động phủ của tiên nhân Bái Nguyệt.
Huyện Kê Kinh là một huyện nhỏ trực thuộc thành phố Hà Tây, không có gì đặc sắc, hơn nữa còn là huyện thị cách đây không lâu vừa thoát khỏi cái danh nghèo khó.
Sau khi Tô Lương Tử dẫn Trình Kiêu đến huyện Kê Kinh, Trình Kiêu mới biết thì ra động phủ của tiên nhân Bái Nguyên nằm ở ngọn núi lớn nổi tiếng nhất trấn Bao Cốc.
Trấn Bao Cốc được xây dựng vòng quanh một ngọn núi, ngọn núi này chính là núi Cốc.
Trấn Bao Cốc vây quanh núi Cốc.
Trấn Bao Cốc cũng chính là nơi ba của Trình Kiêu là Trình Đông phấn đấu mấy chục năm, cũng xem như là nhà của Trình Kiêu.
Trình Kiêu cũng khá quen thuộc với trấn Bao Cốc.
Kiếp trước anh cảm thấy rất hứng thú với lịch sử của trấn Bao Cốc, từ Trình Đông, anh được xem huyện chí* từ thời phong kiến, biết trấn Bao Cốc này có lịch sự ít nhất hơn nghìn năm.
*Huyện chí: Sách ghi chép lại lịch sử, địa lý, phong tục, văn hoá, giáo dục, di sản, của địa phương.
Vị trí địa lý của trấn Bao Cốc rất xấu, ở giữa là một ngọn núi lớn, cũng chính là núi Cốc. Giống như một con dao nhọn cắm ở giữa.
Mà xung quanh cũng đều là những ngọn núi nhỏ, đất đai cằn cỗi. Trong thời đại khả năng sản xuất yếu kém đó, bọn họ đều phải dựa vào săn bắt để kiếm sống.
Trấn Bao Cốc có rất nhiều cơ hội dời ra ngoài sinh sống, lần đầu là thời vua Càn Long nhà Thanh, một lần vào giai đoạn cận đại.
Đáng lý ra đây là chuyện tốt của tất cả mọi người ở trấn Bao Cốc, nhưng hai lần đều không thể thành công, không biết cuối cùng là gặp trở ngại ở đâu.
Giống như hết đời này đến đời khác, người của trấn Bao Cốc đều phải trông giữ núi Cốc này vậy.
Kiếp trước, Trình Kiêu cũng rất tò mò với núi Cốc này, cũng từng đi lên núi Cốc, nhưng trong phạm vi mấy chục dặm, núi Cốc không có điểm nào kỳ lạ cả.
Nhưng với ánh mắt của Trình Kiêu hôm nay, lên núi Cốc một lần nữa, có lẽ sẽ nhìn ra điểm khác biệt.
Bây giờ trấn Bao Cốc đã xây đường xi măng bằng phẳng, thông thẳng xuống các thôn bên dưới.
Trình Kiêu và Tô Lương Tử đi tới trấn Bao Cốc, chỉ đi một vòng xung quanh trấn sau đó trở về huyện.
Tô Lương Tử khó hiểu hỏi: “Sư phụ, vì sao chúng ta không đi vào?”
Trình Kiêu hờ hững đáp: “Không vội, còn hai ngày nữa sẽ đến ba mươi Tết, đợi giao thừa xong đã.”
Tô Lương Tử hơi không yên lòng: “Sư phụ, lỡ như những người đó phá được trận pháp thì phải làm sao?”
Trình Kiêu vô cùng tự tin nói: “Yên tâm, đã lâu như thế mà bọn họ vẫn không phá được trận pháp, thì trong một khoảng thời gian ngắn bọn họ vẫn không phá được đâu”
Tô Lương Tử im lặng, chỉ có thể trở về huyện cùng với Trình Kiêu.
Hai người thuê phòng trong khách sạn sang trọng nhất huyện.
Kiếp trước, Trình Kiêu có mấy người bạn rất thân ở huyện Kê Kinh.
Mục Tranh vẻ ngoài cẩu thả, nội tâm tinh tế, trọng tình cảm, trọng nghĩa khí.
Nhà tiên tri Tô Ngạn Ninh lắm lời, tự xưng rằng bản thân có thể tính được tốt xấu và dự đoán tương lai.
Cùng với cô gái thần bí có khí chất đặc biệt, xinh đẹp ngọt ngào Mạc Vũ.
Lần này, nếu đã đi đến huyện Kê Kinh, đương nhiên phải gặp họ một lần.
Nhưng mấy người bạn này là Trình Kiêu làm quen lúc đến huyện Kê Kinh sau khi được Vương Đỗ Lan tìm thấy.
Lúc này, Trình Kiêu biết họ, nhưng chưa chắc họ biết Trình Kiêu.
Kiếp trước, khi mới quen biết họ, Trình Kiêu cũng biết họ là những người có chuyện riêng.
Nhưng họ đều chôn giấu câu chuyện của bản thân ở nơi sâu nhất trong đáy lòng, chưa từng nói ra với người ngoài.
Nhưng có một lần uống say, Trình Kiêu nghe Mục Tranh mơ hồ nhắc tới tên một cô gái. Anh ta say một đêm, cũng gọi cả một đêm.
Nếu cô gái này không phải nợ anh ta rất nhiều tiền thì chính là một cô gái khiến anh ta khắc cốt ghi tâm, có lẽ là thương, cũng có lẽ là yêu.
Nhưng chắc chắn là sâu tận xương tuỷ!
Trình Kiêu vẫn luôn tò mò về câu chuyện của những người bạn này, kiếp trước anh không có cơ hội được biết, kiếp này, có lẽ anh có thể chính mắt nhìn thấy.
Trình Kiêu bảo Tô Lương Tử ở lại khách sạn nghỉ ngơi, còn anh thì rời khỏi khách sạn, chuẩn bị đi tìm Mục Tranh trước.
Trình Kiêu ấn thang máy, trong lúc đợi thang máy, anh nghe thấy trong thang máy có người nói.
“Mấy người ở tầng ba là ai vậy? Sao trước cửa còn có nhiều người mặc vest đen thế, trông thật đáng sợ!”
“Suỵt, đừng nói bậy, mấy người ở tầng ba hôm nay đều là nhân vật lớn của huyện chúng ta đấy”
“Hả, nhân vật lớn nào vậy?”
“Có từng nghe nói tới Tập đoàn Mục Thị, Tập đoàn Tứ Hải không? Tổng Giám đốc của bọn họ đích thân đến đây đấy!”
“Tập đoàn Mục Thị và Tập đoàn Tứ Hải! Trời ạ, đây là doanh nghiệp lớn nhất của huyện chúng ta mà...
Cửa thang máy mở ra, bên trong là hai nhân viên phục vụ trẻ tuổi, lúc thấy Trình Kiêu, hai người đều cúi đầu không nói gì nữa.
Trình Kiêu đi vào thang máy, vốn định xuống tầng một, nhưng bây giờ anh đã đổi ý.
Tập đoàn Mục Thị, chính là công ty nhà Mục Tranh.
Còn Tập đoàn Tứ Hải, vừa khéo là kẻ thù không đội trời chung của Tập đoàn Mục Thị.
Đương nhiên công ty ở huyện, dù là quy mô hay tài chính chắc chắn cũng không thể so với Tập đoàn Đông Vương được.
Thật ra nếu so sánh, thực lực của Tập đoàn Mục Thị và Tập đoàn Tứ Hải có lẽ tương đương với mấy người Trương Manh Tần Thủ.
Chẳng mấy chốc, Trình Kiêu đã đến tầng ba.
Nhưng anh vừa bước ra khỏi thang máy đã bị hai chàng trai mặc vest đen chặn lại.
“Nơi này không được đi vào!”
Trình Kiêu hỏi: “Tại sao?”
Một tên vệ sĩ quan sát Trình Kiêu, thấy anh còn trẻ, hơn nữa còn ăn mặc rất bình thường, lập tức tỏ vẻ khinh thường.
“Nơi này đang tổ chức một cuộc họp quan trọng, người không phận sự không được đi vào!”
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!