Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Chàng Rể Vô Dụng Là Tiên Tôn -Trình Kiêu (Bản Dịch FULL)

 

Trình Đông Hoa khế quát một tiếng: “Lâm Ngọc, sao lại nói chuyện như vậy! Người vào nhà là khách, chú ý thái độ của cháu!” 

Trình Kiêu nhếch miệng mỉm cười với Lâm Ngọc, khóe miệng hơi lộ vẻ đắc ý. 

“Vâng!” Lâm Ngọc trừng mắt lườm Trình Kiêu, cố ý kéo dài tiếng trả lời. 

Vương Đỗ Lan nói: “Đã tới rồi thì cùng ăn cơm trưa nhé!” 

“Tiểu Ngọc, rửa rau xanh giúp dì!” 

“Vâng!” Lâm Ngọc lườm Trình Kiêu một cái, quay người đi theo Vương Đỗ Lan vào phòng bếp. 

Dường như Trình Đông Hoa rất có cảm tình với Trình Kiêu, ông cảm thấy đứa nhỏ trước mắt mang lại cho ông cảm giác thân thiết từ tận đáy lòng. 

Kìm lòng không đặng, Trình Đông Hoa nhớ tới đứa con đáng thương của ông, nếu đứa nhỏ kia còn sống trên đời, hẳn là cũng lớn tầm Trình Kiêu! 

Nhìn thấy Trình Đông Hoa bỗng nhiên thương cảm, Trình Kiêu có thể đoán được Trình Đông Hoa đang nghĩ cái gì. 

Trình Kiêu chợt cười nói: “Có một số việc, trước khi nhìn thấy kết quả, chưa hẳn đã là chuyện xấu. 

Trình Đông Hoa sững sờ, chẳng lẽ đứa nhỏ này có thể nhìn thấu suy nghĩ của mình? 

Lời nói có tầm nhìn xa trông rộng như vậy, hoàn toàn không giống như lời một người trẻ tuổi có thể nói ra được. 

“Chú Trình, chú cảm thấy cháu nói đúng không?” Trình Kiêu lại hỏi. 

Trình Đông Hoa cười ha ha: “Đúng, nói rất hay! Chỉ cần chưa nhìn thấy kết quả, chắc chắn không thể từ bỏ” 

Cảm xúc suy sụp trên người Trình Đông Hoa dần dần biến mất. 

“Đúng rồi, cậu và Lâm Ngọc quen biết như thế nào?” Trình Đông Hoa thuận miệng hỏi. 

Trình Kiêu bèn nói mình biết chút võ công, đúng lúc bị Lâm Ngọc nhìn thấy, sau đó trở thành vệ sĩ của Lâm Ngọc, cứ vậy mà quen biết. 

Anh cũng không nhắc tới chuyện liên quan đến hội nghị thượng đỉnh Trung Châu. 

Có lẽ Trình Đông Hoa biết thân phận của Vương Đỗ Lan, nhưng ông lại không biết nguy hiểm mà một mình Vương Đỗ Lan phải thừa nhận. Kiếp trước Vương Đỗ Lan không nói cho ông biết cũng là vì không muốn ông đã phải chịu áp lực của nhà họ Vương và nhà họ Trình rồi mà còn phải chịu thêm một phần áp lực nữa. 

Kiếp này, Trình Kiêu đã có khả năng bảo vệ tập đoàn Đông Vương, đương nhiên sẽ không để Trình Đông Hoa phải chịu áp lực. 

Hai người trò chuyện một lát, Vương Đỗ Lan và Lâm Ngọc đã mang đủ đồ ăn lên, nói: “Ăn cơm thôi!” 

Trình Đông Hoa đứng dậy đi về phía bàn ăn: “Ăn cơm trước đã, nếm thử tay nghề của Lâm Ngọc, bình thường cậu không được ăn đâu!” 

“Cầu còn không được!” Trình Kiêu mỉm cười ngồi xuống. 

Lâm Ngọc xới cho anh một bát cơm, đặt mạnh xuống trước mặt anh. 

Trình Kiêu không hề để ý, trái lại còn ra vẻ hưởng thụ nhìn thêm vài lần. 

Lâm Ngọc kiếp trước luôn giấu cảm xúc ở sâu trong đáy lòng, trước mặt anh, trên mặt Lâm Ngọc luôn luôn mang theo nụ cười. 

Bây giờ, ba mẹ vẫn còn, Lâm Ngọc không cần chịu áp lực lớn như vậy, cho nên cô không cất giấu cảm xúc vào đáy lòng. 

Lâm Ngọc thường xuyên lườm Trình Kiêu thế này mới là đúng là cảm xúc nên có ở cái tuổi như hoa như ngọc này của cô. 

Lúc ăn cơm, Trình Đông Hoa nhận một cuộc điện thoại, hình như là lãnh đạo của ông gọi đến. 

Sau khi trở về, Trình Kiêu phát hiện Trình Đông Hoa có tâm sự, rầu rĩ không vui, ăn cơm cũng không thấy ngon. 

“Xảy ra chuyện gì?” Vương Đỗ Lan cẩn thận hỏi ra. 

“Ôi, còn không phải Giang Thượng Minh sao, gọi điện thoại thông báo tiệc ăn mừng lần này phải tổ chức sớm, đổi thành ngày mai, nói là có một tin mừng muốn tuyên bố" Trên mặt Trình Đông Hoa có chút bất đắc dĩ, còn loáng thoáng vẻ châm chọc. 

Vương Đỗ Lan hơi oán trách: “Ngày mai mới là mùng hai, chính là ngày mọi người đi thăm người thân, trước đây đều là mùng sáu tổ chức tiệc ăn mừng, năm nay ông ta lên cơn điên gì vậy!” 

“Nghe giọng điệu của Giang Thượng Minh, hình như thật sự gặp được chuyện cực kỳ đáng mừng, ngày mai đi thì biết.” Dường như Trình Đông Hoa không muốn tiếp tục đề tài 

này nữa. 

Trình Kiêu hơi tò mò, anh cũng chưa từng nghe về tiệc ăn mừng này. 

Nhưng mà, nghe có vẻ là chuyện tốt! Vì sao trông ba lo lắng như vậy? 

Chỉ là, nếu Trình Đông Hoa đã không muốn nhắc đến chuyện này, Trình Kiêu cũng không tiện hỏi nhiều. 

Ăn cơm xong, Trình Kiêu chủ động tạm biệt. 

Trình Đông Hoa và Vương Đỗ Lan giữ lại, thấy Trình Kiêu không có ý ở lại thì tiễn Trình Kiêu rời đi. 

Thật ra Trình Kiêu vốn muốn ở lại thêm một lát, nhưng nghĩ đến chuyện tiệc ăn mừng gì đó kia, Trình Kiêu muốn tìm người hỏi thăm. 

Dựa theo trực giác của Trình Kiêu, tiệc ăn mừng kia chắc chắn không phải chuyện tốt gì. 

Trình Kiêu bắt xe đến đầu đường phố Hòa Bình, đi về phía trước chừng hai trăm mét, nơi này có một quán cafe không tệ. 

Trình Kiêu ngồi xuống một chỗ, gọi một chén trà, lẳng lặng chờ đợi. 

Quán cafe này là kiếp trước Mục Tranh dẫn anh tới. Cũng là ở chỗ này, anh quen biết hai người bạn tốt khác, Tô Ngạn Ninh và Mạc Vũ. 

Mấy người này gần như chỉ cần rảnh rỗi là sẽ đến nơi này uống trà chiều. 

Mục Tranh từng nói cho anh biết, trước khi quen biết Trình Kiêu, ba người bọn họ thường xuyên đến nơi này gặp gỡ, nói chuyện đời người, nói chuyện lý tưởng. 

Trình Kiêu cảm thấy, chắc hẳn hôm nay bọn họ cũng sẽ tới. 

Quả nhiên, chưa đầy nửa tiếng, đã nghe thấy tiếng nói của Mục Tranh: “Phục vụ, vị trí cũ, ba người, ba chén Bích Loa Xuân!” 

Trình Kiêu quay đầu nhìn lại, Mục Tranh nghênh ngang kiêu ngạo, Tô Ngạn Ninh cao lớn đẹp trai, và cả Mạc Vũ dáng người cao gầy, tóc dài xõa vai, mặc váy màu đen. 

“Ơ, sao anh lại ở đây!” Mục Tranh dẫn đầu, khi đi ngang qua bên cạnh Trình Kiêu, ánh mắt bỗng sáng rực, mừng rỡ kêu lên. 

“Chờ cậu.” Trình Kiêu thản nhiên nói. 

Mục Tranh quay người giới thiệu cho Tô Ngạn Ninh và Mạc Vũ: “Vị này chính là ân nhân nhà chúng tôi, hôm nay hẹn các cậu ra đây chính là muốn giới thiệu anh ấy cho các 

cậu!” 

“Bây giờ tốt rồi, không cần tôi giới thiệu. 

“Chào mọi người, tôi tên là Trình Kiêu.” Trình Kiêu mỉm cười. 

“Chào anh!” Mạc Vũ lạnh nhạt trả lời một tiếng, ngay cả tên cũng không nói ra, giống như không hoan nghênh Trình Kiều lắm. 

Nói một cách nghiêm túc, cô ta cũng không phải không chào đón Trình Kiêu, mà là không chào đón tất cả người xa lạ. 

Tô Ngạn Ninh nhìn Trình Kiêu, trên mặt đều là tò mò: “Cậu chính là ân nhân của Mục Tranh? Cậu khoan hãy nói, để tôi tính xem cậu có thân phận gì, từ đâu đến?” 

Mục Tranh dang tay nhún vai, bất đắc dĩ nói: “Cậu ta tên là Tô Ngạn Ninh, tự xưng là nhà tiên đoán vĩ đại, nhưng hình như lời tiên đoán của cậu ta chưa một lần chính xác!” 

“Còn cô gái xinh đẹp này, cô ấy tên là Mạc Vũ, tấm lòng lương thiện, chỉ là không thích nói chuyện với người lạ, anh đừng để ý” 

Tô Ngạn Ninh trợn mắt lườm Mục Tranh: “Mục Tranh, đừng có nói bậy, không phải tôi tiên đoán không chuẩn, mà là thiên cơ không thể tiết lộ!” 

Ánh mắt Trình Kiêu nhìn về phía Tô Ngạn Ninh. Kiếp trước anh cũng giống với Mục Tranh, cảm thấy Tô Ngạn Ninh chính là một nhà tiên đoán rởm lừa gạt người ta. 

Nhưng mà, lần này Trình Kiêu nhìn ra được một chút khác biệt trên người Tô Ngạn Ninh. 

Trên người Tô Ngạn Ninh có một loại sức mạnh đặc thù, nhưng loại sức mạnh này là sức mạnh vô hình, hoàn toàn không thể nâng cao thực lực cho Tô Ngạn Ninh, bây giờ Tô Ngạn Ninh vẫn chỉ là một người bình thường. 

Nhưng mà, loại sức mạnh này lại có tác dụng ở mặt khác, ví dụ như cảm giác. 

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!