Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Chàng Rể Vô Dụng Là Tiên Tôn -Trình Kiêu (Bản Dịch FULL)

 

Chủ tịch huyện Kê Kinh Giang Thượng Minh là một người đàn ông ngoài năm mươi, dáng người gầy tong teo, đeo cặp kính màu vàng, thoạt trông khá giống phần tử trí thức. 

Nhưng chuyện ông ta làm lại khiến người ta cười là cười khẩy. 

Lúc này, ông ta đứng trên bục nhìn đám đông bên dưới bằng thái độ cực kì đắc ý, trông rất ngang ngược tự cao. 

Một huyện nho nhỏ thôi, nhưng lúc này nó lại như hoàng cung có mỗi mình ông ta độc chiếm vậy. 

Trình Kiêu đi cùng Mục Tranh đến ngồi ở vị trí gần cửa sổ. Nhìn dòng người liên tục tiến vào, anh biết tên của rất nhiều người trong số đó. 

Bởi vì kiếp trước Trình Kiêu đã sống ở đây một thời gian dài. 

Hiện tại bữa tiệc vẫn chưa bắt đầu, nên nhiều người đến rồi lập tức đi thăm hỏi chuyện trò với người khác, thậm chí là bắt đầu lôi kéo người khác. 

Trình Kiêu nhìn thấy Mã Tiểu Dung, cô ta mặc chiếc váy trắng trông rất xinh đẹp và cao quý, cô ta khoác tay vào cùng một người đàn ông. 

Người đó là Mã Kiến Quốc – chủ tịch thị trấn Hạ Câu, cũng chính là ba của Mã Tiểu Dung. 

Mã Kiến Quốc vào trong rồi lập tức nhìn quanh một lượt, sau đó ánh nhìn dừng ở phía Mục Thanh Sơn. 

Rồi Mã Kiến Quốc đi thẳng tới chỗ Mục Thanh Sơn mà không hề do dự. 

"Lão hồ ly này vẫn muốn ba tôi ủng hộ ông ta sao? Chẳng lẽ Vương Tứ Hải không nói chuyện hôm qua cho ông ta biết sao?" Mục Tranh trợn mắt nhìn Mã Kiến Quốc và cười lạnh. 

Mã Tiểu Dung thấy Mục Tranh và Trình Kiêu, cô ta nói gì đó với Mã Kiến Quốc rồi chầm chậm đi tới. 

Trình Kiêu nói: “Xem ra Vương Tứ Hải không nói chuyện đó cho ba con họ biết, nếu không thì lúc này cô ta đã không đến tìm anh rồi" 

Mục Tranh căm giận nói: “Thế lại tốt quá, tôi phải đùa bỡn người phụ nữ đầy mưu trí này mới được!" 

Nói xong, Mục Tranh tiến lên rồi dẫn Mã Tiểu Dung tới một góc vắng vẻ. 

Chắc là bị lừa lâu quá nên muốn đòi lãi từ chỗ Mã Tiểu Dung đây mà! 

Không lâu sau, Trình Kiêu thấy Trình Đông Hoa, Vương Đỗ Lan và Lâm Ngọc đến. 

Tuy nhiên, người khác đến thì lập tức có bạn bè tiếp đãi hoặc chào hỏi, nhưng sau khi ba người Trình Đông Hoa đến thì không một ai chào hỏi với ông cả. 

Sắc mặt của đa số người ở đây đều thoáng hiện thái độ khinh bỉ, có vẻ là ghét Trình Đông Hoa lắm. 

Trình Đông Hoa cũng không giận, cứ như đã quen với cảnh này rồi. Ông chủ động tìm một vị trí vắng mà ngồi rồi im lặng chờ đợi. 

Trình Kiêu nhìn mà thấy khó chịu, không biết kiếp trước ba anh một thân một mình chịu đựng sự lạnh nhạt và bị nhục nhã bao nhiêu năm nữa. 

Thế mà khi đó anh còn trách Trình Đông Hoa là kẻ hèn, không làm tròn trách nhiệm của một người ba. Giờ anh mới biết Trình Đông Hoa đã gặp biết bao nhiêu trắc trở. 

Rõ ràng chỉ cần Trình Đông Hoa thỏa hiệp, ông sẽ được gia tộc giúp đỡ và sống một cuộc sống của một cậu chủ nhà giàu. 

Nhưng ông không làm thế. Tuy nhìn thì tưởng là ông không làm gì cho gia đình cả, nhưng thật ra ông đã gánh vác cả gia đình một cách âm thầm thế đó. 

Nhờ ông chống chọi với mọi áp lực nên gia đình anh mới không chịu cảnh tan cửa nát khi bị bị cả nhà họ Trình, nhà họ Vương và đám tay sai của hai nhà đó gây nhiều áp lực. 

Đôi khi tình cha không phải là ân cần hỏi han con cái, hay là con nói gì cũng chiều, mà là người làm cha có mặt trong lúc quan trọng nhất là đủ rồi. 

Không lâu sau, Mục Tranh trở lại, thái độ vui vẻ hẳn. 

"Tâm trạng tốt lắm sao?" Trình Kiêu lạnh nhạt hỏi. 

Mục Tranh nhìn xung quanh như một tên trộm, sau đó nhỏ giọng cười nói: “Trình Kiêu, Vương Tứ Hải không nói chuyện hôm qua cho nhà họ Mã biết. Xem ra dưới áp lực ông Mã, ông ta quyết định từ bỏ nhà họ Mã." 

"Ban nãy Mã Tiểu Dung đến tìm tôi rồi nói mấy câu buồn nôn lắm, tôi nghe mà phát tởm! Cô ta muốn tập đoàn Mục Thị của tôi ủng hộ ba cô ta chứ gì nữa?" Trình Kiêu nhìn anh ta: “Anh đồng ý à?" 

"Tất nhiên rồi! Tôi phải ra tay nhân dịp này để đòi lãi lại chứ. Cô ta lừa tôi thế nào, lát nữa tôi sẽ trả gấp đôi!" Mục Tranh tức giận nói. 

Trình Kiêu hơi ngạc nhiên. 

Xem ra sự xuất hiện của anh đã khiến Mục Tranh thay đổi rất nhiều. 

Kiếp trước, Mục Tranh yêu Mã Tiểu Dung say đắm, bao nhiêu năm qua đi vẫn không quên người ta được. 

Tuy anh ta biết Mã Tiểu Dung lừa mình, nhưng anh ta không nhẫn tâm với Mã Tiểu Dung được. 

Nhưng giờ Mục Tranh chỉ muốn Mã Tiểu Dung chết quách đi thôi! 

Vì anh bóc mẽ lời nói dối của Mã Tiểu Dung sớm quá nên Mục Tranh chưa kịp yêu Mã Tiểu Dung thắm thiết sao? 

Trình Kiêu cũng không biết sự xuất hiện của mình là tốt hay xấu cho Mục Tranh nữa. 

Nhưng ít ra, bây giờ trông Mục Tranh rất vui vẻ. 

Sau khi Mã Kiến Quốc đến, ông ta lập tức trở thành tâm điểm của mọi người. 

Một là vì Mã Tiểu Dung là một trong ba người đẹp có tiếng của huyện Kê Kinh, hai là vì chủ tịch hai xí nghiệp hàng đầu gồm tập đoàn Mục Thị và tập đoàn Tứ Hải đều có quan hệ mật thiết với nhà họ Mã. Người được ủng hộ nhiều nhất trong bữa tiệc này chắc chắn là Mã Kiến Quốc rồi. 

Hơn nữa, người kế tiếp mà Giang Thượng Minh định cất nhắc cũng sẽ là Mã Kiến Quốc thôi, mọi người không nịnh bợ người ta thì đợi đến lúc nào nữa! 

Thấy khách mời đến gần đông đủ, Giang Thượng Minh đứng trên bục cầm mic và lớn tiếng thông báo: “Mọi người yên lặng, tôi có chuyện muốn nói!" 

Mọi người nhanh chóng yên lặng, ai nấy cũng nhìn người lãnh đạo của huyện Kê Kinh. 

Tuy Giang Thượng Minh cố gắng giấu thái độ của mình, nhưng ông ta cũng không thể nào giấu nổi sự vui mừng. 

"Tôi phải nói một tin tốt cho mọi người biết! Một tin siêu tốt! Hôm nay, trừ tiệc mừng ra thì tôi còn muốn chia sẻ một chuyện vui khác nữa với mọi người!" 

"Tin tốt đó là ông Mã của Hà Tây muốn trở thành đối tượng hợp tác chiến lược với huyện mình! Sau này, huyện mình chính là đối tượng hợp tác quan trọng của ông Mã!" 

"Điều này có nghĩa là huyện mình sẽ sớm vượt các huyện khác, thậm chí có thể trở thành thành phố!" 

Ông ta vừa nói xong, mọi người bên dưới đều ngạc nhiên và mừng rỡ! 

"Thật sao? ông Mã muốn trở thành đối tượng hợp tác chiến lược với huyện mình ư? Tuyệt quá! Huyện mình may mắn quá!" 

"Đúng đó! Sau này kinh tế huyện mình sẽ phát triển vượt bậc! Có ông Mã, để xem sau này còn huyện xung quanh nào chế nhạo huyện Kê Kinh mình nữa không!" 

Mã Kiến Quốc cũng phấn khởi nói: “Tốt quá! Tốt quá! Trời cũng giúp mình!" 

Ông Mã đến đầu tư, vậy sau này địa vị của huyện Kê Kinh chắc chắn sẽ tăng lên, mà Mã Kiến Quốc đang tin rằng mình sẽ được tăng chức. Lúc này thành tích của huyện Kê Kinh tăng lên, lỡ như Giang Thượng Minh cũng được thăng chức, vậy có khi nào ông sẽ được thay chân ông ta không? 

Nghĩ thế, Mã Kiến Quốc cảm thấy cực kì phấn khởi. 

Trình Đông Hoa cũng thấy phấn chấn: “Đây đúng là tin tốt thật! Ông Mã đến đầu tư, tương lai huyện Kê Kinh sẽ đầy triển vọng!" 

Ông thật lòng thật dạ nghĩ cho tương lai của huyện Kê Kinh. 

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!