Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Chàng Rể Vô Dụng Là Tiên Tôn -Trình Kiêu (Bản Dịch FULL)

 

Ông lão khinh thường nhìn Dương Phi Yến, cười lạnh nói: "Chỉ bằng một cảnh giới Tiên Thiên cũng dám làm càn trước mặt tôi! Nếu không phải cô là người của nhà họ Dương, thì cú đấm này đã giết chết cô rồi!" 

Dương Phi Yến tức giận nói: "Đừng có giả nhân giả nghĩa nữa, ông giết anh trai tôi, nhà họ Dương tuyệt đối sẽ không bỏ qua!" 

Lúc này, đám người trước một cánh cửa khác truyền đến tiếng xôn xao. 

Một vài bóng đen bay về phía này. 

Có mấy người dừng lại bên cạnh ông lão, là ba người mặc hắc bào giống nhau, trên ngực có hai chữ Vô Cực màu vàng. 

Ngay khi ba người họ xuất hiện, Trình Kiêu cảm thấy hơi thở của Tô Lương Tử ở bên cạnh đột nhiên trở nên rối loạn. 

Có vẻ như ba người này chính là những cao thủ đã làm Tô Lương Tử bị thương. 

Quả nhiên, Tô Lương Tử thấp giọng nói: "Chính là ba người này!” 

Đi sau ba ông lão là một đội ngũ do thanh niên mặc áo trắng dẫn đầu, khoảng hơn chục người. 

Có người lập tức nhận ra những người này. 

"Đó chẳng phải là thiên tài nhà họ Lý, Lý Vô Cực sao?" 

"Không sai, là người nhà họ Lý!" 

"Không ngờ người của nhà họ Lý cũng tới, hiện tại cho dù là Vô Cực Môn cũng không dám chiếm động Bái Nguyệt Tiên Nhân đâu!” 

Dương Phi Yến ở bên cạnh Trình Kiêu lộ ra vẻ kinh ngạc: "Thật sự là Lý Vô Cực, anh ta là thiên tài đứng đầu thế hệ thanh niên của bảy đại thế gia!" 

"Không ngờ lại đẹp trai như vậy!" 

Đôi mắt đẹp của Dương Phi Yến sáng rực lên. 

Cô gái váy đỏ khẽ nhíu mày: "Nếu thật sự là Lý Vô Cực, có lẽ Vô Cực Môn cũng không dám kiêu ngạo như vậy." 

Nhà họ Lý mấy năm nay danh chấn thiên hạ, thực lực đã vượt qua ngũ đại tông môn, Lý Vô Cực cũng được xưng là thiên tài kiệt xuất nhất của thế hệ thanh niên nhà họ Lý và của bảy đại thế gia. 

Lần này anh ta dẫn người đến đây, Vô Cực Môn cũng không dễ đối phó. 

Lý Vô Cực tiến đến, chắp tay chào những vị trưởng lão kia, cười nói: "Lý gia Lý Vô Cực, xin chào các vị tiền bối của Vô Cực Môn!" 

Sắc mặt mấy ông lão lạnh nhạt, từng người gật đầu, xem như là trả lời. 

Ông lão vừa mới đả thương Dương Phi Yến cười nói: "Lý công tử không cần khách sáo." 

Mấy lão già này của Vô Cực Môn, khi nãy ở trước mặt mọi người đều mang vẻ mặt khó coi, kiêu ngạo không thôi. 

Bây giờ lại đối xử với Lý Vô Cực rất thân thiện, có thể thấy được, phân lượng của Lý Vô Cực trong lòng mấy người kia đều vượt xa so với tất cả mọi người ở đây. 

Trong mắt Dương Phi Yến lóe lên một tia sùng bái, trong lòng dâng lên một tia ngưỡng mộ: "Vô Cực công tử quả nhiên danh bất hư truyền, thật không hổ danh là thiên tài đứng đầu thế hệ thanh niên của bảy đại gia tộc ta! Thiên tài của nhà họ Dương ta so với anh ta thực sự quá kém cỏi. 

Lý Vô Cực liếc nhìn mọi người, nói với những ông lão kia: "Các vị tiền bối, tuy nói động Bái Nguyệt Tiên Nhân này là ở trên ranh giới của Vô Cực Môn, nhưng dù sao cũng là hang động của tiền bối mấy trăm năm trước. Cho dù là Vô Cực Môn cũng không thể giữ làm của riêng” 

"Nếu Vô Cực Môn tự mình phát hiện, tự mình khai phá ra hang động thì không sao. Nhưng bây giờ mọi người đều tập trung ở đây, động Bái Nguyệt Tiên Nhân này không còn thuộc sở hữu của Vô Cực Môn nữa." 

"Từ thời xa xưa, hang động Tiên gia cùng thượng phẩm pháp khí đều thuộc về người hữu duyên, Vô Cực Môn không nên độc chiếm, các tiền bối có thể cân nhắc lời tôi nói, nếu không, ở đây nhiều người như vậy chắc chắn sẽ không có cách nào mà đáp ứng” 

Có sự cổ vũ của Lý Vô Cực, những người sớm đã không vừa mắt với Vô Cực Môn lập tức lớn tiếng tán thành: "Đúng vậy, lời Vô Cực công tử nói rất đúng. Động Bái Nguyệt Tiên Nhân không thuộc quyền sở hữu của Vô Cực Môn các ngươi, các ngươi không được tự mình độc chiếm!” 

"Không sai, từ xưa đến nay động của Tiên gia đều do người hữu duyên có được, Vô Cực Môn các người dựa vào cái gì mà muốn đoạt lấy làm của riêng!" 

"Nếu Vô Cực Môn dám độc chiếm, vậy chúng ta liều mạng đánh bọn hắn!" 

“Đúng, liều mạng đánh!” 

Trong đám người phát ra tiếng hét phẫn nộ, tinh thần kích động đến mức sẵn sàng chiến đấu không tiếc mạng sống. 

Người chết vì tiền, chim chết vì mồi. Những võ sĩ này không ngần ngại liều mạng vì hang động của tiên nhân tiền bối. 

Sắc mặt mấy ông lão của Vô Cực Môn vô cùng khó coi, cách đó không xa vẫn có người kéo đến, bọn họ tạm thời không phá được pháp trận ở đây. Nếu đợi các trưởng bối của bảy đại thế gia đến thì càng thêm không ổn. 

Mặc dù Vô Cực Môn rất mạnh, nhưng tuyệt đối không thể dựa vào một môn phái của mình mà có thể chống lại nhiều người như vậy. 

Mấy ông lão trao đổi ánh mắt một hồi, cuối cùng, một người đứng dậy nói: "Mọi người, không phải Vô Cực Môn bọn tôi muốn tự mình độc chiếm, chỉ là bởi vì trong đại điện này có trận pháp bảo vệ, nếu tùy tiện xông vào, chỉ sợ sẽ phá vỡ tuyến phòng hộ của pháp trận, phá hủy đại điện này. 

"Các vị trưởng lão chúng tôi thượng lượng một hồi và đã đưa ra biện pháp, chính là chúng tôi đặt ra một tiêu chuẩn thực lực, nếu có người vượt qua được tiêu chuẩn này, có thể hợp tác nghiên cứu làm thế nào để phá trận pháp với chúng tôi, nếu không, sẽ tự mình rời đi, không được có ý nghĩ khác!” 

"Nếu như mọi người đồng ý, vậy thì bắt đầu đi. Nếu không, Vô Cực Môn tôi sẽ không ngại chiến đấu vì sự an toàn của hang động!" 

Mọi người lập tức thảo luận, nhưng mỗi người đều có ý kiến riêng, thảo luận không tìm ra được nguyên do. 

Lý Vô Cực cười nói: "Biện pháp này rất tốt, Vô Cực Môn đã cân nhắc kỹ lưỡng, tại hạ bội phục!" 

"Vậy thì mời tiền bối Vô Cực Môn vạch ra một tiêu chuẩn thực lực đi!" 

Lý Vô Cực vừa mở miệng, mọi người lập tức ngừng thảo luận, ánh mắt đều đổ dồn về phía những ông lão kia, không biết tiêu chuẩn thực lực này là như thế nào? Ông lão kia hơi ưỡn ngực, lớn tiếng nói: "Tiêu chuẩn này chính là tôi!" 

"Chỉ cần mọi người có thể chống đỡ được mười chiêu dưới trướng của tôi, thì có thể qua ải. Đương nhiên, để tránh nói tôi ý lớn bắt nạt nhỏ, thanh niên dưới 28 tuổi có thể thành 

lập một đội gồm hai người. Chỉ cần bất kỳ người nào trong số họ sống sót sau mười chiêu, thì xem như là vượt qua. . .” 

Mọi người lại bắt đầu thảo luận: "Hừ, dù sao ông ta cũng là tông sư, chúng ta tiếp mười chiêu cũng không quá khó!" 

"Cách này cũng được, tôi chấp nhận!" 

"Chấp nhận, không phải chỉ có mười chiêu sao?" 

Hầu hết mọi người đều chấp nhận. 

Trong đó, một ông lão kỳ quái hỏi: "Vậy nếu người hơn hai mươi tám tuổi, có thể tìm người lập đội không?" 

Ông lão của Vô Cực Môn cười lạnh một tiếng, trên mặt tràn đầy khinh thường: "Sau hai mươi tám tuổi, mà không thể tiếp mười chiêu của tôi thì ông còn có mặt mũi đến động Bái Nguyệt Tiên Nhân sao? " 

"Ha ha..." 

Đám đông vang lên trận cười. 

Ông lão kia sắc mặt đỏ bừng, trong mắt hiện lên một tia xấu hổ, sắc mặt cũng âm trầm. 

Lý Vô Cực cười nói: "Cách này rất công bằng, Vô Cực Môn quả nhiên là một trong ngũ đại tông môn, tại hạ khâm phục!" 

Ông lão gật đầu, mặt không đổi nói: "Nếu mọi người đã chấp nhận, vậy chúng ta bắt đầu đi!" 

Dương Phi Yến nhìn Lý Vô Cực, cô ta thật muốn cùng một đội với Lý Vô Cực. Nhưng vừa nhìn thấy một mỹ nữ đứng sau lưng Lý Vô Cực, ánh mắt cô ta lập tức trầm xuống. 

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!