“Như vậy cũng được!”
Người nào đó trong đám đông kêu lên.
Dương Phi Yến nhìn Lý Vô Cực, thấp giọng hỏi: “Vô Cực công tử, ngài thấy anh ta có thể phá vỡ đại trận bảo vệ ngọn núi không?”
Lý Vô Cực nhìn về phía lão già có khuôn mặt hồng hào bên cạnh: “Diệp đại sư, ông thấy anh ta có hy vọng phá trận không?”
Diệp đại sư hơi nheo mắt lại, vẻ mặt ngạo mạn: "Anh ta hiểu một chút cách phá trận, có điều dùng cách thức phá trận bằng con rối chẳng qua là một mánh khoé đơn giản mà người học mới tiếp xúc để làm quen với trận pháp, muốn phá vỡ trận pháp bảo vệ ngọn núi tại nơi đây, căn bản không thể nào!”
Cửu trưởng lão hơi kinh ngạc nói: "Không ngờ người này vậy mà lại tinh thông trận pháp, không biết hắn có thể phá vỡ đại trận này không?”
Con rối đó vẫn tiếp tục chuyển động, chỉ là khi nó vừa bước lên bậc thềm thứ ba thì bỗng nhiên bùm' một tiếng, đã bị đốt cháy.
“A... Ông lão đó lập tức giật mình, nhìn không gian khắp đại điện, vẻ mặt thán phục: “Phòng hộ của đại trận này quả nhiên chặt chẽ đến như vậy!” Lão già nhìn về phía Cửu trưởng lão, có chút suy sụp chắp tay: “Lão phu vô năng!”
Nói xong, đi về hướng đám đông.
Trong lòng mọi người đều kinh ngạc, chỉ với một con rối nhỏ mà đại trận bảo vệ ngọn núi này đã có thể cảm ứng được, nếu đó là một người sống, sợ rằng vừa tiến vào phạm vi phòng thủ của đại trận sẽ gây ra một trận phản kích lớn.
Cửu trưởng lão có chút thất vọng hướng về Lý Vô Cực, lớn tiếng hỏi: “Còn ai muốn thử nữa không?”
Lý Vô Cực đáp: “Để tôi!”
“Lần này tôi đặc biệt mời Diệp đại sư, người tinh thông pháp trận đến!”
Cửu trưởng lão kinh ngạc: “Là Diệp Huyền Kỳ, Diệp đại sư sao?”
“Là ta!” Lão già có nét mặt hồng hào đó đi ra khỏi đám đông vẻ mặt cao ngạo nhìn Cửu trưởng lão.
“Thật sự là Diệp Huyền Kỳ!” Cửu trưởng lão kinh ngạc sau đó trên khuôn mặt hiện vẻ vui mừng.
“Trận pháp đại sư Diệp Huyền Kỳ!” Tam trưởng lão cũng ngạc nhiên: “Không phải nói Diệp Huyền Kỳ sớm đã bế quan rồi sao? Đại trưởng lão đích thân đi mời cũng không tìm thấy, làm sao lại được người nhà họ Lý mời đến?”
Lý Vô Cực đắc ý cười: “Việc này các vị trưởng lão không cần bận tâm nữa, nếu như chúng tôi phá được đại trận bảo vệ ngọn núi thì đừng quên lời hứa của các vị!”
Sắc mặt của các vị trưởng lão thay đổi, thái độ của Lý Vô Cực rất ngạo mạn, từ việc này có thể nhìn ra, thực lực của nhà họ Lý chắc hẳn là có đột phá rất lớn.
Đến cả người Vô Cực Môn cũng không mời được thì nhà họ Lý lại có thể mời đến, xem ra trong tay nhà họ Lý chắc là có nội tình gì đó.
Cửu trưởng lão lạnh giọng nói: “Yên tâm, Vô Cực Môn nói được làm được, mời phá trận!”
Lý Vô Cực chắp tay hành lễ với Diệp Huyền Kỳ: “Diệp đại sư, dựa vào ngài!”
“Ừ” Diệp Huyền Kỳ gật đầu, chậm rãi tiến về phía trước.
Tô Lương Tử có chút tò mò, thấp giọng hỏi: “Đây chính là Phá trận đại sư gì đó à? Ông ấy thật sự có thể phá vỡ đại trận bảo vệ ngọn núi? Trước đây tôi đã thử qua rồi, đại trận bảo vệ ngọn núi này rất tà môn!”
“Ông ta phá không được đâu!” Giọng điệu Trình Kiêu vô cùng chắc nịch hơn nữa cũng không cố ý hạ giọng.
Dường như những người có mặt tại đó đều nghe thấy.
Lạc Tuyết Kỳ dùng tay che khuôn mặt xinh đẹp, không khỏi trừng mắt nhìn Trình Kiêu, làm ơn đi, đại ca lúc anh nói xấu sau lưng người khác có thể nhỏ tiếng chút không!
Anh như vậy đều bị người khác nghe thấy hết rồi.
Diệp Huyền Kỳ quay đầu lại nhìn Trình Kiêu, hừ lạnh một tiếng: “Nếu như ngay cả ta cũng không phá được đại trận bảo vệ ngọn núi này, vậy thì thiên hạ sẽ không có người thứ hai phá được!”
“Tiểu tử miệng còn hôi sữa, dựa vào bản thân có chút thực lực mà dám nói khoác không biết ngượng. Hôm nay, ta sẽ cho cậu mở mang tầm mắt khả năng phá trận của ông
đây!”
May mà lúc nãy Trình Kiêu đã bộc lộ ra tài năng, nếu không chỉ dựa vào câu nói vừa rồi, Diệp Huyền Kỳ tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho anh.
Lý Vô Cực cười nịnh nọt nói: “Diệp đại sư chớ có tức giận, chỉ là một tên nhóc con chưa thấy qua thế giới, cứ nghĩ rằng trong giới võ đạo có chút thực lực đã dám xem thường
anh hùng thiên hạ, cậu ta căn bản không biết được trình độ phá trận của ngài có bao nhiêu hùng mạnh!”
“Hừ, tất nhiên ta tự biết không nên chấp nhặt với loại người đó!” Diệp Huyền Kỳ khinh thường nhìn Trình Kiêu, quay đầu nhìn bốn phía đại điện.
Trình Kiêu mặc kệ cái nhìn châm chọc của vài người thành thật khoanh hai tay lại, lẳng lặng nhìn Diệp Huyền Kỳ tự mãn.
Đây là đại trận do hồng nhan của anh sáng tạo ra, có thể nói trừ Dạ Nguyệt Tiên Tử thì không ai giữa trời đất này biết rõ hơn Trình Kiêu.
Chỉ dựa vào một người biết võ bình thường trên Trái đất thì làm sao có thể phá vỡ pháp trận do người tu tiên tạo ra!
Diệp Huyền Kỳ đứng bên ngoài bậc thềm, lấy ra một nắm đậu, đối mặt với khoảng không phía trước vung ra.
Bo Bo Bo...
Tiếng hòn đá rơi tự do vào bên trong hồ nước, những hạt đậu toàn bộ bị bắn ra ngoài.
Diệp Huyền Kỳ lần lượt thay một vài vị trí, không ngừng thử nghiệm.
Miệng làu bàu điều gì đó không ngừng, lẩm bẩm với chính mình.
“Cửu cung? Không đúng? Phản Cửu Cung? Cũng không giống, bát quái? Cũng không đúng, ngũ hành, cũng không phải...
Diệp Huyền Kỳ bắt đầu nhăn mày, càng nhăn càng chặt, những giọt mồ hôi bằng hạt đậu từ từ rơi xuống.
Bỗng nhiên, Diệp Huyền Kỳ gào thét vào khoảng không: “Lẽ nào lại như vậy! Rốt cuộc phải sắp xếp như thế nào đây?”
"A!"
Diệp Huyền Kỳ thét lên một tiếng, đột ngột bùng nổ đậm vào hư không một quyền.
Ông ta chỉ có thực lực đỉnh cao bẩm sinh, có điều một quyền này cũng không được khinh thường, ngay lập tức đã kích hoạt sự phản kích đại trận bảo vệ ngọn núi.
Đùng!
Một lực mạnh mẽ dội ngược trở lại ném cả người Diệp Huyền Kỳ bay ra ngoài, rơi xuống đất một cách thảm hại.
Lý Vô Cực cau mày, bước lên phía trước, đỡ Diệp Huyền Kỳ dậy: "Diệp đại sư, ngài không sao chứ?”
Diệp Huyền Kỳ mở miệng phun ra một ngụm máu, lắc đầu nói: “Ta không sao, có điều đại trận này thật sự quá kỳ lạ, ta đã đọc qua tất cả thư tịch liên quan đến pháp trận, chưa từng nhìn thấy trận pháp kỳ quái như vậy!”
Lý Vô Cực kinh ngạc: “Ngay cả Diệp đại sư cũng không có cách phá vỡ đại trận này! Vậy thiên hạ này thật sự không có ai có thể phá được.
Vài vị trưởng lão của Vô Cực Môn nghe xong lời này liền nhíu mày.
Diệp Huyền Kỳ vẻ mặt nghiêm túc nói: “Nếu như ta đoán không sai, đây có lẽ là Cổ Kim Chi Trận, chúng ta căn bản không thể nào phá vỡ được!”
“Cổ Kim Chi Trận! Chúng ta kế thừa đứt đoạn, làm sao có thể phá được Cổ Kim Chi Trận chứ!” Lý Vô Cực than thở.
Những người ở Vô Cực Môn cũng bất lực thở dài, Bái Nguyệt tiên nhân là một vị tiên nhân đây nhất, nghe nói thực lực đã đạt đến Địa Tiên nhất lưu.
Nếu như có thể phá được động phủ của Bái Nguyệt tiên nhân, có thể kế thừa được nó, sức mạnh của Vô Cực Môn sẽ tăng lên rất nhiều, nói không chừng sẽ trở thành người đứng đầu của năm giáo phái, thậm chí cấu trúc của giới võ thuật xưa nay sợ rằng sẽ xảy ra biến đổi.
Nhưng ngay cả Diệp đại sư cũng không thể phá vỡ đại trận bảo vệ ngọn núi này, các vị trưởng lão của Vô Cực Môn mặc dù thực lực rất mạnh nhưng căn bản cũng không thể làm được gì.
Dương Phi Yến có chút không cam tâm, anh trai của cô ta vì động phủ này mà chết, bây giờ lại không có cách phá vỡ đại trận bảo vệ ngọn núi, vậy anh trai cô ta chết không phải vô ích rồi sao?
“Diệp đại sư, chúng ta nhiều người như vậy, nếu như cùng nhau hợp sức tấn công đại trận này thì sao? Nếu như sức chịu đựng của trận pháp bảo vệ ngọn núi đạt đến giới hạn, có phải cũng miễn cường bị phá vỡ không?” Dương Phi Yến hỏi.
Diệp Huyền Kỳ cười lạnh một tiếng: “Cô nghĩ đại trận cổ này cũng quá đơn giản rồi!”
Một khi sức tấn công đạt quá giới hạn sức chịu đựng của đại trận bảo vệ ngọn núi thì sẽ đi vào trạng thái tự hủy diệt. Đến lúc đó, toàn bộ động phủ này sẽ không tồn tại nữa, tất cả mọi người đều sẽ bồi táng cùng đại trận bảo vệ ngọn núi.
Dương Phi Yến kinh hoàng nói: “Vậy mà lại như thế. Nói như vậy chúng ta chỉ có thể phá vỡ đại trận bảo vệ ngọn núi chứ không thể dùng lực xông vào!”
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!